Amore

Mình là một đứa hay đọc về mỹ phẩm. Một trong những thương hiệu mình hay đọc nhất là Amore Pacific vì mình tiếp xúc nhiều với hàng Hàn và Amore Pacific là một trong những thương hiệu tầm trung nổi tiếng nhất ở Hàn. Mình thấy cái tên đó dễ nhớ, dễ thuộc và dễ đọc nhưng cũng chỉ nghĩ thế thôi.

Dạo gần đây không hiểu sao mình cực kỳ thích một bài hát tiếng Ý tên là “Ti Amo”. Thích kinh khủng ấy. Mình không biết một chữ tiếng Ý nào hết mà vẫn thấy thích chứ. Thế là mình googe dịch để xem bài hát đấy nói gì, và mình đã rất ngạc nhiên khi phát hiện ra chữ “Amore” nghĩa là tình yêu, người yêu ^^

Mình vẫn biết người ta khi đặt tên sản phẩm thường cài vào cái tên đó nhiều tầng ý nghĩa, bên cạnh tính thơ và cảm xúc mang lại khi phát âm tên đó. Tuy nhiên phát hiện ra cái từ đó cũng khá thú vị với mình.

Bài Ti Amo đó bắt đầu bằng 2 câu này

Ti amo
In sogno, ti amo

I love you
In a dream, I love you…

Ở trong cái clip dưới đây, bạn có thể thấy bài hát được hát đầy cảm xúc, yêu thương và vui vẻ, và cả quyến rũ nữa chứ, có thể thấy đoạn cô dâu nhảy với chú rể, cô cười và gương mặt cô thể hiện sự mong chờ một nụ hôn một cách cực kỳ rõ ràng và tự nhiên, chỉ vài giây ngay trước khi 2 người họ hôn nhau (phút 1:16). Mình xem mà ngạc nhiên quá, sao người ta diễn giỏi thế không biết ^^

Sắp 20-10 rồi. Cả Hà Nội yêu quý đang ngập trong các loại hoa chuẩn bị cho ngày Phụ nữ Việt Nam 2 ngày tới. Mình sẽ dành vài post để viết về tình yêu ^^

Kể anh nghe

Mình đã từng có một người yêu, một tình yêu đầy đau đớn.

“Kể anh nghe” là một trong những câu anh ấy hay nói nhất với mình. Anh ấy chỉ lặng im lắng nghe mình kể chuyện , và thế là mọi chuyện mệt mỏi trên đời đột nhiên trở nên nhẹ nhàng và biến đi như đám mây trôi. Luôn luôn là vậy, nếu anh gặp và thấy mình không ổn, anh lại hỏi “em có chuyện gì à? “. Nếu không gặp, anh chỉ cần nghe giọng mình qua điện thoai vài câu vu vơ, là biết liền, anh sẽ nhắn tin “kể anh nghe”…

Anh ấy là người luôn muốn rủ mình đi đến các đám tụ tập bạn bè thân thiết của anh, luôn muốn khoe, muốn chia sẻ niềm vui của anh (tức là mình), với mọi người bạn anh.

Anh đưa mình về nhà, cho mình xem căn gác nhỏ với cái sân cũng nhỏ của anh. Lần đầu tiên và duy nhất trong đời mình thấy một nơi mà mình có cảm giác mình thuộc về nơi đó. Mình vốn là một cô gái cực kỳ khép kín, và ở cái sân nhỏ đó, lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trong đời, đột nhiên mình thấy mình thoát ra khỏi cái kén dày cộp của mình, mình đánh đánh nhẹ vào lưng anh ấy…

Có một câu như thế này, “tình yêu vốn không phải là sét đánh, nó là cả một quá trình tìm kiếm lâu dài và cuối cùng hai người đã tìm thấy nhau”. Tiếc là cuối cùng chuyện bọn mình không đi được lâu, và nó trở nên đau đớn vì dang dở mãi. Mình đã nhớ anh ấy rất rất lâu, tính theo từng mùa trôi qua.

Về sau này, mỗi khi có chuyện buồn vui mà không biết kể cho ai nghe, mình vẫn nhớ anh ấy. Trong lòng mình anh ấy luôn là một người thân yêu mãi, dù không gặp lại nữa nhưng luôn là người yêu thương.

“Kể anh nghe…”

Chọn tình bạn hay tình yêu?

Ngày hôm qua thằng con đang teenage của mình đến giờ ăn rồi mà vẫn tóm lấy mẹ để kể bằng được cho mẹ một câu chuyện ngay lập tức. Mình biết không nghe không được nên ok nghe. Thằng con bảo :
– Mình hay làm bài chung với một đứa ở lớp, con gái, mẹ biết hôm nay nó bảo gì mình không? Nó nói y như mẹ nói với chú H ấy.

Mình không thế nào nhớ được mình đã luyên thuyên những cái gì với nó nên im lặng đợi nó nói tiếp, nó bảo:
– Mẹ bảo là làm bạn hay là làm người yêu ấy.

Mình nhớ ra chuyện đó, không hiểu là mình kể cho nó nghe hay là mình kể cho ai nghe rồi nó nghe ké nữa. Chuyện là hồi xưa khi mình rất trẻ, mình có một người bạn thân, vô cùng yêu quý. Tính mình thích rõ ràng nên một hôm mình hỏi bạn ấy là “Mình sẽ là bạn thân hay là người yêu nhỉ”, bạn mình cười, bạn mình vốn không phải người nói nhiều. Mình giải thích thêm “vì bạn thân thì thường bền mãi, có khi thân cả cuộc đời, chứ người yêu thì không biết bền được bao lâu”.

Bạn mình cười, và nói là “Là bạn thân”.

Khi đó bọn mình đều tầm 19-20 tuổi, rất trẻ. Mình không hiểu sao hồi đó mình lại có cái suy nghĩ đầy tính triết gia đó nữa. Chuyện là vậy. Và bây giờ bọn mình vẫn là bạn thân, dự kiến là sẽ thân đến hết đời này luôn.

Mình hỏi thằng con “Thế T trả lời thế nào?”.

Nó bảo “mình bảo nó là “Bố mày làm bạn” ^^;; ^^;; ^^;;

Rồi nó chua thêm ” mình ngạc nhiên quá, nó nói cứ y như mẹ ấy, hay mẹ nhập vào nó ấy”.

Mình buồn cười tí sặc nước nhưng bình tĩnh chỉ cười nhẹ, từ tốn giải thích cho nó. Mình bảo nó là hỏi như cô bạn ấy thì cũng nhiều người hỏi thôi, không phải đặc biệt lắm đâu mà lo mẹ nhập. Nhưng mà mình hỏi thêm “T đã hiểu sự khác nhau CƠ BẢN giữa tình yêu và tình bạn chưa?”.

Nó bảo “À thì mẹ bảo tình yêu không bền còn tình bạn thì bền cả đời”.

Mình bảo nó đúng là vậy đấy. Và cô bạn đó không có giải thích rõ ý được như thế với T. Không nhiều người giải thích luôn như thế. Vậy nên đừng lo. Tuy nhiên yêu thì cũng được thôi, có trải nghiệm cũng hay, 99% là tan ^^

Xong mình giải thích cho nó, là bạn thân thì không có tính sở hữu, còn tình yêu thì có tính sở hữu. Người ta có thể có vô số bạn bè, nhiều bạn thân, vài bạn chí thân nhưng chỉ có 1 người yêu thôi (lý thuyết thế). Khi yêu người ta hay có xu hướng thích bám chặt vào nhau, và không thích khi mình thân với người khác… Yêu thì cũng hay, có điều yêu thì khuyến mại theo rất nhiều nhớ nhung, mong chờ, nhiều loại cảm xúc cũng hơi mệt. Ngoài ra còn một điều nữa, là tình yêu có tính tức thời, mình có thể yêu bây giờ, hôm nay, tuần sau…

Nó đế thêm “chả biết tháng sau có yêu nữa không chứ gì” ^^

Mình bảo ừ, bảo nó “Mà nếu mình cảm thấy không yêu mấy nữa mà người ta vẫn cứ yêu mình tha thiết thì cũng hơi phiền đấy. Người lớn sống được với nhau dù không yêu nhau nhiều nữa là vì có nhiều vấn đề tình nghĩa và trách nhiệm chung”.

Mình cố tình không nói với nó về vấn đề tình dục và các kiểu tiếp xúc cơ thể. Chắc là trường nó sẽ dạy nó các vấn đề đó. Ngại lắm ^^ Mình có lẽ phải kiếm 1 chú đàn ông cho nó nói chuyện tâm sự tí mà chưa biết kiếm đâu ^^

Nó bảo mình nó không muốn lấy vợ. Nó muốn sáng tác nhạc và sống tự do như chú V. Mình bảo nó là “chú V không lấy vợ nhưng chú yêu bao nhiêu người ai biết. Có điều chú sợ tình yêu nhanh hết nên không muốn lấy ai thôi vì chú sợ làm khổ người ta”.

Ai biết đâu đấy. Nó còn nhỏ mình chỉ giải thích đến thế thôi. Mình vẫn thích nó yêu vì bản chất của hạnh phúc là tình yêu mà. Hy vọng nó sau này có thể kiếm đủ tiền tiêu, có thể tìm thấy một cô gái có thể đi bên cạnh nó mãi.

À có 1 điều mà mình chưa bao giờ có thể phỏng vấn những người con trai mình quen ^^ Là con trai yêu thế nào, có cảm giác yêu ai lắm không, tình yêu con trai định nghĩa là thế nào ^^

Nhớ H, bạn thân mến cả đời của mình. Thật lâu rồi không gặp.

Nụ hôn

Mình sẽ viết một chút về nụ hôn.

Không biết mọi người khi hôn người mình thực sự yêu thì cảm thấy thế nào khi hôn? Mình biết 1 bài hát từ lâu lắm rồi, từ khi mình còn nhỏ, học tiếng Anh qua lời bài hát. Có một đoạn như thế này, miêu tả khá chính xác về cảm giác khi hôn, trong bài “You’re my everything”

“When I kiss your lips
I feel the rolling thunder to my finger tips
and all the while my head is in a spin
deep within – I’m in love”

Đó đó. Đó chính là cảm giác thế gian biến mất, chỉ còn tình yêu hiện hữu trong khoảng khắc, là sự kết nối có thể cảm nhận rõ ràng, là sự âu yếm không thể diễn đạt đủ bằng lời.

Mình vốn là người khá cổ điển. Mình luôn nghĩ hôn chính là thể hiện rõ nhất của tình yêu, và khi hai cơ thể hòa với nhau làm một chính là thể hiện của đam mê. Tuy nhiên đam mê có vẻ dễ có xúc cảm hơn tình yêu hay sao ấy. Mình đã từng gặp vài trường hợp, rất ít thôi nhé, vài cặp thực sự yêu thương nhau và đam mê nhau. Khiếp, hạnh phúc và tình yêu của họ hiện ra rõ ràng trên nét mặt luôn ấy.

Tình yêu với mình có chút gì đó hơi kỳ lạ. Không kể những khi mình bị thu hút bởi người khác và có những tình-yêu- so-so như hầu hết mọi người, mình đã từng gặp một thứ cảm giác chắc chắn chỉ có thể gọi là yêu mà không thể giải thích được. Cảm giác đó rất là lạ, mình thực sự luôn muốn khóc khi ở bên người đó, mình nhớ người đó ngay cả khi đang ngồi cạnh mà chả hiểu vì sao, và quan trọng nhất là mình biết (tự nhiên thấy mình biết một cách chắc chắn) rất rõ ràng, là người ấy và mình đã đi tìm nhau qua nhiều không gian, qua nhiều chiều thời gian và qua nhiều kiếp sống. Và rồi kể cả khi kiếp này qua đi, mình rồi cũng sẽ gặp lại người ấy thôi.

Và khi mình và người ấy hôn nhau, chính là cảm giác mình kể đó, là cảm giác kết nối rõ rệt và yêu thương vô vàn, và mọi thứ khác trên đời hoàn toàn không còn tồn tại, theo đúng nghĩa đen, trong khoảng khắc đó.

Mình thấy mình thật là may mắn, và “giàu có”. Cuộc đời này thật sự đầy màu sắc và đầy bất ngờ.

  • * *

làm mẹ đơn thân

Mình cố tình viết chữ “làm mẹ đơn thân” với chữ “l” không viết hoa đầu câu đấy. Là bởi vì tự dưng mình thấy viết như vậy đúng với tâm trạng, với cảm xúc hơn. Nhìn cái chữ “l” viết thường đứng ở đầu câu thấy cứ thương thương thế nào ấy, như là đúng bản chất sự việc, mình không muốn nhìn người phụ nữ đơn thân cứ phải gượng đứng thẳng lưng như cái tượng đài vậy, thỉnh thoảng người phụ nữ làm mẹ đơn thân cũng được phép mệt mỏi chứ.

Vài năm trước có một chị bạn sống làm mẹ đơn thân từ khi còn rất trẻ bảo mình, khi chị biết mình là có ý định li dị chồng và có vẻ hơi hâm mộ cuộc sống của chị, là “đừng theo chị làm gì, chị là một người thất bại, là phiên bản lỗi”. Khi đó mình không thực sự hiểu ý của chị, nhưng càng về sau mình càng hiểu chị hơn. Chị vẫn sống một mình đến giờ, con cái chị ngoan và học giỏi, có những thành tích nhất định. Chị vốn là người phụ nữ đẹp, phảng phất nét buồn. Bây giờ chị vẫn đẹp, không già đi nhiều nhưng nét buồn thì vẫn vậy.

Mình chưa bao giờ muốn làm mẹ đơn thân cả. Ngược lại là khác, mình là người luôn chỉ muốn đi theo chồng mình, muốn được chăm sóc, nâng niu chồng mình, con mình. Mình cũng gần như không đòi hỏi gì mấy về tiền bạc, danh vọng, địa vị… Tất cả những gì mình cần trong đời này là một cuộc sống tạm đủ những nhu cầu thiết yếu và thật nhiều tình yêu ^^

Tiếc là cuộc đời có quá nhiều ngã rẽ, nhiều yếu tố khách quan tác động làm cho mọi việc không theo ý mình. Dù đã cố gắng hết sức, bây giờ mình đang đi ở đoạn đầu của con đường làm mẹ đơn thân. Mình nuôi con mình và bắt đầu hiểu dần về cuộc sống ít người kể ra đó.

Vậy làm mẹ đơn thân có thích không?

Nhiều người phụ nữ đang chết tắc trong hôn nhân có thể nghĩ là mình sẽ tự do lắm. Thật ra nói thế cũng đúng nhưng không hoàn toàn đúng. Nếu mà mình được lựa chọn, mình chắc sẽ không lựa chọn sống đơn thân đâu, tất nhiên nếu mà mình còn có thể cố gắng sống được với chồng mình, nghĩa là mình vẫn có thể nhìn thấy một chút xíu gì đó le lói của tình cảm và sự quan tâm anh ấy dành cho các con mình. Mình nghĩ là mình có khả năng chịu đựng khá tốt, nhưng mình có 1 gót chân asin, là vấn đề tình yêu. Mình không thể chịu đựng được sự hờ hững, không làm được.

Làm mẹ đơn thân là một cuộc sống tự do, giống như mình tự kinh doanh nhỏ vậy. Mình tự làm tự chịu, tự quyết định và tự làm mọi thứ. Nhiều khi mình thấy rất cô độc, thấy có nhiều việc mình phải làm thật sự quá sức của mình, hoặc là việc mình đang làm không phù hợp với con người mình tí nào. Mình không thích mình vừa là đàn ông vừa là đàn bà, phải làm chủ gia đình, chủ hộ…

Có nhiều lúc mình mong chờ 1 cái khoác vai an ủi kinh khủng. Mình thấy rất não ruột khi thấy mình bắc ghế leo lên cao để gỡ cái lưới điều hòa đi rửa, hay thấy hoảng hốt vô cùng chỉ vì thằng con bé tí lỡ cho chút xíu nước hoa vào mồm… Mình thấy cuộc sống của mình nhìn ngoài vào thì tự do, vui tươi, ổn thỏa nhưng thực ra rất chông chênh, không cân bằng chút nào hết. Mọi người bảo mình cặp bồ đi, buông thả chút đi nhưng mình biết làm sao nhỉ, khi mà chả quen ai li dị rồi và hoàn toàn không muốn làm người thứ 3 của gia đình khác, kể cả khi cái gia đình kia cũng nát bét chỉ là chưa tan (và không biết khi nào tan) thôi.

Mình có 1 cô bạn cũng đang bắt đầu nghĩ đến chuyện li di chồng vì lý do nọ kia… Mình chả nói gì nhiều, chỉ nói cho bạn ấy biết, là ví dụ như bạn bận đi làm không nghỉ được, con cần phải đưa đi học không nhờ được ai mang đi, bạn alo phát là bố nó sẽ phải thu xếp giúp bạn vụ đó. Nếu mà li dị, chả điều gì nói chắc được cả, biết bố nó có thu xếp về nổi không. Ví dụ bạn có cái nhà mới, bạn băn khoăn chọn cái sofa màu kem hay màu nâu chẳng hạn, ai sẽ cho bạn tí ý kiến nhỉ… Tự do chỉ là một phần thưởng nhỏ trong khi cái giá bạn phải trả sẽ là rất lớn. Và quan trọng nhất là mình vẫn thấy bạn còn yêu chồng rất nhiều, chỉ là bạn đang hờn chồng một chút thôi. Thế là mình ngăn chặn thành công một vụ tan vỡ đấy ^^

Suy nghĩ cứ nảy ra trong đầu linh tinh như vậy. Và rồi 4 mùa cứ thế trôi đi giữa bộn bề cuộc sống thường ngày.

Làm mẹ đơn thân thật là chán, tóm lại với mình là vậy. Sâu thẳm trong lòng, mình biết là mình cần tình yêu và chia sẻ vô cùng. Ai đó biết mình, thấy mình can đảm, đừng tin. Mình chỉ là đang chết dần một cách rất từ từ thôi.

Có lẽ biết đâu nếu mà may mắn, có một người nào đó sẽ được số phận đặt vào cuộc đời mình, như 2 đường thẳng có thể cắt nhau, tưới cho cái cây tội nghiệp, là mình, ít nước, để cho cái cây hồi sinh trở lại…

Là vậy đó. Sự thông cảm, quan tâm, sẻ chia, đồng cảm một cách thường xuyên người mẹ đơn thân sẽ không có, sự yếu đuối chông chệnh người mẹ đơn thân chỉ có thể giữ trong lòng để thể hiện ra cho con cái, cho bố mẹ một người phụ nữ can đảm để mọi người an tâm. Người phụ nữ đơn thân có rất nhiều lúc ước mong mình có thể thuộc về một ai đó, đêm ngủ trở mình được ôm người đàn ông của mình, và thi thoảng nhậu khuya với người ấy. Khi người phụ nữ đơn thân đứng nấu ăn, sẽ có những phút giây thảng thốt nghĩ là liệu có ai đó sẽ có lúc ôm lấy mình từ phía sau.. Và những cái hôn giấu bọn trẻ nữa chứ, liệu có bao giờ..

Mà người phụ nữ đơn thân có mạnh mẽ không? Có thể có, có thể không. Bởi vì người phụ nữ làm mẹ đơn thân không có lựa chọn nào khác là buộc phải can đảm, hơn sức thật của người đó nhiều. Cô ấy dù có mệt mỏi cỡ nào thì vẫn là cả thế giới tốt lành với các con – các thiên thần bé nhỏ của cô ấy. Vậy nên cô ấy phải cố gắng thôi.

Mình để mình cuốn theo chiều gió và loay hoay tồn tại.

Và từng ngày trôi qua….

Người phụ nữ làm mẹ đơn thân, với mình, chỉ có một chữ “thương”…

Ai đó có thể ngủ một giấc ngắn bên mình

Lâu rồi mình mới đi lên phố cổ. Mình đi ngang chợ Đồng Xuân và sực nghĩ đến gánh hàng bán hoa hoàng lan, nghĩ đến chút hồn cốt Hà Nội cũ còn lại từ hồi mình còn nhỏ. Rẽ qua mua cho bà bán hàng chút hoa, vừa dừng xe đã thấy bà mỉm cưới “cô đã ăn cơm (trưa) chưa? Bất giác mình cũng cười theo và cảm thấy ấm áp.Bà nhanh nhẹn và nhẹ nhàng lấy túi, lót lá dong và cho hoa vào rất nhẹ để không làm nhầu cánh hoa, đặt luôn cả vào cho mình một bông mẫu đơn to nữa. Hoa của bà rất tươi, chắc vừa hái sáng nay. Mùi hoàng lan thơm không biết so sánh với điều gì quấn quýt quanh mình mãi.

Thấy yêu Hà Nội quá, đang những ngày đẹp trời nhất trong năm. Bạn thân mình bảo mùa này là mùa dễ yêu lắm, chả hiểu là mình yêu ai hay ai yêu mình, hay là yêu sương khói vu vơ trời đất cỏ cây không biết ^^

Đứa bạn thân đang ngồi cà phê trưa với mình tự nhiên than buồn ngủ rồi bò ra bàn ngủ luôn một lát. Eo ôi chắc là nó cảm thấy thư giãn, bình yên và an toàn bên mình quá ^^ Thi thoảng lại thấy có người ở bên mình mà lăn quay ra ngủ, vui ghê ^^

@LacLinh