Tại sao mình không yêu ai?

Tại sao mình không yêu ai? Vì mình không hề dũng cảm.

Mình đã quyết định thôi mình sống một mình, vì mình có tính hay yêu cầu ở bất kỳ người đàn ông nào mình nghĩ là của mình nhiều quá, chả ai đáp ứng nổi cả. Mình có yêu ai thì rồi người đó sớm muộn cũng sẽ tired thôi, dù lúc đầu mình thấy không khó để một người đàn ông yêu mình. Đó chính là lý do.

Vậy mình yêu cầu điều gì ở họ mà khiến cho họ không thể chịu đựng nổi nhỉ. À, mình chỉ yêu cầu duy nhất 1 điều thôi, đó là người đó phải quan tâm và chia sẻ chính anh ấy với mình. Ôi khó chết ấy ^^ Vì điều mình yêu cầu chính là bản thân tình yêu, là sự an tâm và chia sẻ, là nghĩ đến nhau và thể hiện tình yêu ấy một cách thật bình thường.

Mình có lẽ chưa già lắm. Một hôm có một người bảo mình là cố sống một mình nuôi con lớn hơn một chút nữa, rồi thì kiếm ai đó làm bồ đi, vì mình sẽ hồi xuân. Mình trả lời nửa đùa nửa thật, là mình đã già đâu mà phải hồi xuân. Bạn mình không nói thêm gì nữa.

Mình thật ra không có nhiều hy vọng fall-in-love-again nữa. Vì yêu thì cũng thích thật đấy, xúc cảm quý quá đó làm cho con người cảm thấy mình đang sống, chứ không chỉ đơn thuần là tồn tại qua từng ngày. Mình thấy phụ nữ ai đang yêu và đang được yêu cũng vậy, đều có gương mặt tỏa sáng từ bên trong. Tuy nhiên nếu mà được một thời gian người đàn ông của mình quen mình quá, không để ý đến mình nữa, mình sẽ rơi vào trạng thái buồn, trạng thái nhớ đến phát điên, trạng thái tủi thân, trạng thái chạnh lòng, trạng thái thất vọng, trạng thái mong ngóng.. và rồi cuối cùng là trạng thái đau đớn, vì chắc là mình sẽ yêu người đàn ông của mình lắm. Nghĩ thấy thật là khủng khiếp, vì mình sẽ bị ngạt thở, mình sẽ trông khá thảm hại dù mình luôn cố che dấu…

Mình thật sự không dám yêu lại thật đấy. Mình không thể nào deal được với sự đau đớn mà sự chia tay (nếu có) sẽ mang đến nếu mình đi bắt đầu một tình yêu và rồi không giữ được tình yêu ấy. Nên bây giờ mình vẫn đang sống một mình hơi vật vã, nhưng mà tương đối bình yên.

Mình có một người bạn, bạn ấy không bao giờ lấy vợ. Vì bạn ấy sợ không bao giờ có thể duy trì cảm xúc lâu dài, thật lâu dài với người vợ của mình. Bạn ấy không muốn vậy với cô ấy, nên không bao giờ lấy ai, lâu dần rồi cũng không còn muốn gắn bó lâu dài với ai.

Tiếng Anh dùng cụm “Hurts too bad”. Thật chính xác và thật là tệ. Mình thực sự không muốn vượt qua cảm giác đó thêm lần nữa.

Cầu hôn – Will you marry me?

Mấy hôm nay báo chí đưa nhiều tin về chuyện Hồ Ngọc Hà sinh 2 em bé và Kim Lý cầu hôn cô ấy tại bệnh viện, trong một sự sắp đặt đầy bất ngờ, riêng tư và ấm áp. Báo còn đăng cả lời tâm sự Kim Lý gửi đến Hồ Ngọc Hà đầy tình cảm và trách nhiệm, cũng đăng luôn cả lời tâm sự của Hồ Ngọc Hà về Kim Lý. Cặp đôi này gắn bó với nhau đã khá lâu rồi, họ luôn thể hiện tình cảm dành cho nhau, thể hiện ý thức thuộc về nhau và đây rõ ràng là cái kết quá đẹp, viên mãn, hanh phúc cho họ, y như trong truyện cổ tích vậy.

Mình vốn là người khá tình cảm và chắc là cũng hơi thích hình thức nữa nên đọc câu chuyện đó cũng hơi hơi xúc động ^^ Mình thích cái từ “cầu hôn”. Nghe từ đó mình thấy cô gái trong câu chuyện được trân quý biết bao. Người đàn ông hẳn là phải yêu quý và trân trọng cô ấy lắm thì mới có thể làm vậy, vì anh ấy sẽ phải tính trước, là cô ấy sẽ hạnh phúc lắm. Và làm cho cô ấy hạnh phúc, anh ấy cũng cảm thấy thực sự hạnh phúc. Và trên tất cả, anh ấy muốn gắn bó, muốn sống thật lâu bên cạnh cô ấy, hàng ngày.

Trong xã hội bây giờ thì biết có bao nhiêu cô gái được cầu hôn nhỉ? Có biết bao nhiêu cô gái được tỏ tình, trong đó có bao nhiêu cô gái được người yêu mình nâng niu và trong đó nữa có bao nhiêu cô gái đến được tới bước cầu hôn? Chắc là ít lắm, ít lắm ấy.

Mình thì không có phước được có diễm phúc đó. Các mối quan hệ của mình kết thúc vì lý do này lý do khác, bao giờ cũng có màn tỏ tình nhưng mà chả có màn cầu hôn bao giờ cả. Mình cuối cùng cũng lấy chồng vì mối quan hệ gắn bó rồi cũng đến bước ấy nhưng chồng mình không lãng mạn, không bao giờ nghĩ ra chuyện cầu hôn. Lấy chồng rồi, mình cất hết trong lòng tất cả những gì mình từng mong muốn thầm lặng, ví dụ như chàng ôm mình khi đi ngang qua mình nấu bếp, chàng mua cho mình vài bông hoa, chàng dừng cái điện thoại lại vài phút để nghe mình kể chuyện, chàng ôm lấy mình khi biết mình có chuyện gì đó buồn quá, chàng nắm tay mình khi đi đâu đó, trong ngày thi thoảng chàng nhắn tin cho mình với một nội dung lãng nhách nào đó… Trời ạ, không biết có phải cuộc sống gia đình vất vả, tất tưởi, áp lực kiếm tiền, con cái ốm đau… làm cho con người ta thay đổi không thì mình không biết. Chỉ có điều mình đã hóa thành con người khác, mình tự nhiên lại có suy nghĩ rất là tội nghiệp, là tất cả những điều tưởng như bình thường trong một mối quan hệ thương yêu đó sẽ không bao giờ dành cho mình cả, bởi vì mình không có số được vậy, vì mình luôn yêu cầu một điều thật đơn giản mà quá lớn lao, là người đàn ông của mình dành thời gian cho mình.

Mình mãi rồi cũng can đảm bước ra được khỏi mối quan hệ đó, chủ yếu là vì mình nhận ra, người đàn ông mình nghĩ là của mình nhưng không có thời gian cho mình đó hóa ra lại có đủ thời gian dành cho người phụ nữ khác, yêu thương và âu yếm làm được tất cả những gì mình từng mong muốn chàng làm cho mình. Vậy là mình thôi, chúc phúc cho họ nữa.

Ôi, làm sao cho mình được có lòng tin như cô bé Axon tin vào cánh buồm đỏ thắm? Liệu có lúc nào trong kiếp này hay kiếp khác có ai đó cầu hôn mình không nhỉ ^^

Vẫn hâm mộ Hồ Ngọc Hà và Kim Lý quá.

Cầu hôn luôn luôn có một công thức chung, dù có thể có các biến đổi thể hiện khác nhau, trong đó chàng trai thường có màn quỳ xuống, và đưa ra cho cô gái một cái nhẫn đặt trong 1 cái hộp hay được giấu trong cái gì đó, luôn luôn có yếu tố bất ngờ, hầu hết thêm chút gia vị lãng mạn, và dứt khoát không thiếu được tình cảm được bộc lộ một cách chân thành. Còn các cô gái thì hầu như chỉ có một thể hiện chung thôi, là bất ngờ và hạnh phúc.

Will you marry me? ^^

À mà hóa ra thế giới có một ngày gọi là Ngày Cầu hôn đấy – Proposal Day 8/2.

Nghe nhạc trong khi làm việc

Mình có một thói quen khó bỏ, là luôn nghe nhạc trong khi mình làm mọi việc với máy tính. Thói quen này mình có từ khi ngồi trong lab liên tục cách đây nhiều năm. Hồi đó xung quanh mình ai cũng vậy, mỗi người một bàn 1 ghế, 1 cái máy tính và 1 cái tai nghe cắm suốt ngày vào tai. Ai cũng vậy, ngồi lặng lẽ suốt từ giữa sáng đến trưa, từ trưa đến chiều và rồi từ chiều đến tối.

Mình nghe nhạc không phải lúc nào cũng để thưởng thức âm nhạc. Thường thì bằng một cách nào đó, khi có âm nhạc thì mình lại tập trung được hơn vào công việc mình đang làm. Mình không bị phân tán bởi các việc mọi người đang làm xung quanh mình, mình cũng không bị phân tán bởi những suy nghĩ linh tinh luôn có trong đầu mình nữa. Vốn mình là đứa luôn có vô số ý nghĩ đủ các chủ đề trong đầu.

Bao nhiêu năm mình cứ luôn như vậy. Tai nghe trên tai và tay gõ máy tính lách cách, lách cách. Thế nhưng mà có những lúc, âm nhạc gợi cảm quá, giọng hát thiên thần quá, hay là lời hát quá âu yếm, quá tình cảm mà mình đột nhiên thấy mình dừng lại và lắng nghe, có khi quên không thể làm việc tiếp tục một lúc được, vì bài hát ấy.

Hôm nay đột nhiên mình thấy một bài hát như thế. Mình đang gõ thì dừng lại, đầu óc bị cuốn theo bài hát và mình chả thể làm gì ngoài việc lắng nghe.

Nguyên Hà hát – Cover lại một bài hát nổi tiếng lâu lâu rồi, bài “Chưa bao giờ” của Việt Anh. Cá nhân mình đánh giá là Nguyên Hà là một trong những người hát bài này hay nhất.

Mình search google image “how to forget someone” và đây là kết quả trả về. Đúng đấy chứ, đúng không?

Làm gì với vấn đề ráy tai khô?

Hôm nay mình sẽ nói chuyện về vấn đề ráy tai khô ^^ Chủ đề này ngó qua thì chả có liên quan gì đến các post khác của mình cả nhưng thật ra là có chút liên quan đấy. Liên quan thế nào bạn biết không ^^ Đó là nó cũng thuộc dạng chủ đề mà mình muốn chia sẻ với mọi người.

Người có cơ địa ráy tai khô là người mà ráy tai luôn khô, cứ bám chặt lấy ống tai ấy. Lâu ngày trong tai sẽ có một cục hay một mảng ráy tay khô cong bám chặt vào ống tai. Nếu bạn cứ cố kéo nó ra thì bạn sẽ thấy đau đớn. Mà nếu không làm sạch ống tai khoảng 1-2 tháng/lần thì nhỡ có hôm nào đó bạn đột nhiên bị viêm tai giữa hoặc dần dần khả năng nghe sẽ bị giảm đi.

Mình có thằng con có ráy tai khô. Trước mình toàn phải đưa nó đi đến phòng khám tai mũi họng và nhờ bác sỹ hay điều dưỡng lấy cho, vừa mất thời gian đi, vừa phải động viên nó vì nó nhát, vừa mất tiền nữa chứ, mà lại cứ hàng tháng lại phải đi trình diện, ngại ơi là ngại.

Sau rồi mình phát hiện ra cách trị cái vấn đề đó, rất dễ dàng và đơn giản. Mình chia sẻ ở đây. Tóm tắt lại mình chia thành 6 bước, thực hiện đơn giản, dễ dàng và tình cảm ^^, không tốn tiền (trừ một khoản đầu tư ban đầu nhỏ nhỏ) và đăc biệt là không tốn nhiều thời gian.

1. Dùng đèn soi tai soi vào tai xem có nhiều ráy tai chưa. Nếu nhiều nhiều thì sẽ lấy. http://www.hanshop.vn/pr409-den-soi-tai-mui-hong-tiliotos-ho-tro-viec-ve-sinh-tai-mui-hong-cho-be.html

2. Dùng nước làm mềm ráy tai, hàng Pháp nhập khẩu đàng hoàng nhé, phun vào tai, để yên 10p.

http://www.hanshop.vn/pr410-nuoc-rua-tai-audiclean-hang-phap-ear-cleansing-wash-60ml.html

3. Đặt bạn nhỏ nằm gối đầu lên chân mình. Dùng đèn soi tai soi lại để xác định vị trí lũ ráy tai.

4. Dùng dụng cụ lấy ráy tai có đèn khều ráy tai (đã mềm) ra một cách dễ dàng. http://www.hanshop.vn/pr408-dung-cu-lay-ray-tai-co-den-co-hop-dung.html

5. Xịt nước rửa tai vào tráng lại tai cho sạch rồi nghiêng tai cho nước chảy ra.

6. Làm tai bên kia.

Đó, rất là đơn giản. Mỗi tai làm hết 10 phút và cộng cả râu ria nữa thì cũng chỉ 30p là cùng là xong. Trong thời gian chờ đợi thì chỉ cần đưa cho bạn nhỏ cái ipad hay điện thoại giải trí là ok.

Thành công thì nhớ mình nhé ^^