Ngang tàng

Một hôm, trong khi nghĩ về một người bạn của mình, mình chợt nhận ra là điều luôn làm cho mình bị thu hút bởi bọn con trai, mà sau này được gọi là bọn đàn ông ấy, là cái tính ngang tàng. Thật ra thì mình không thích gọi là “bọn đàn ông” lắm, nghe cứ thế nào ấy, mình thích gọi là “bọn con trai” hơn, dù là gọi vậy nhiều khi không phù hợp lắm với tuổi tác của những người đàn ông ở tầm tuổi của mình. Mình luôn thấy đàn ông và phụ nữ đều vậy, nhiều khi sự tăng dần của tuổi tác không hề làm mất đi tính cách, khí chất vẫn có từ trước đến nay.

Mình không gặp nhiều lắm đàn ông có cái vẻ ngang tàng, chỉ vài người thôi. Những người đó nhìn bên ngoài vào thì cũng như những người khác, thế nhưng chỉ vài câu thôi là cái tính cách đó lộ ra ngay. Những người đó thường chẳng sợ gì cả, chẳng ngại gì cả, chấp hết nhưng vẫn biết cách sống hết sức đàng hoàng, tử tế với mọi người. Eo ôi cái vẻ đó làm cho người ta có tính-con-trai kinh khủng. Mình luôn thấy con trai và con gái khác nhau khéo từ trong trứng ấy, chả có gì giống nhau về tính cách cả. Có điều khi mình ở gần người con trai có khí phách, mình ngay lập tức luôn cảm thấy vui vẻ và an tâm.

“Ngang tàng” là thứ vô hình mà lại toát ra qua ngôn ngữ nói, cử chỉ, hành động của người đàn ông một cách cực kỳ rõ ràng. Là vậy đó.

Ước mơ

Tiếp chủ đề về ước mơ. Tiếp chủ đề là mình phải viết ra các ước mơ, các dream của mình một cái rõ ràng. Thật ra lúc đầu thì mình không viết đươc mấy, mình ngạc nhiên quá, mình không ngờ là bản thân mình lại có ít ước mơ cho mình đến thế.

Rồi câu chuyện đó lãng đi, mình dần quên cái bài tập về nhà ấy. Thế nhưng thi thoảng suy nghĩ về ước mơ quay trở lại thoáng qua với mình, làm mình mỉm cười và rơi vào trạng thái mơ mộng một chút xíu.

Ngày hôm kia, trong tình trạng cực kỳ bận vì mình xoay xở thế nào cũng không thể đủ thời gian làm hết mọi việc, mình nhìn bà giúp việc cũng đang bơi cùng mình. Đôt nhiên mình nghĩ ra một ước mơ ^^ Mình ước mình có đủ tiền để trả lương cho bà ấy hẳn 10 triệu/tháng, thế là bà an tâm yên chí giúp mình chăm sóc các con mình đến già luôn, không có lăn tăn gì ^^ (lương bà hiện đang là 7tr).

Ngày hôm qua, đang dắt con đi bộ, ngang qua một căn nhà nhỏ nhỏ xinh xinh thì mình nhận ra ước mơ khác. Mình mơ mình có một căn nhà nhỏ trong một ngõ phố, Trong căn nhà nhỏ đó có 1 cái sân gạch nhỏ, có vài khoảng trống để trồng cây. Và trong các cây được trồng đó có 1 cái cây to to, hoa ban cũng đươc, lộc vừng hay hoàng lan… cũng được, chỉ là cái cây to đó sẽ cho bóng mát. Mình nhớ ra là mình luôn thích đứng dưới bóng cây. Và nếu có thể thì thêm 2 chậu hoa hồng, vì mình thích hoa hồng nở quanh năm.

Mình nhận ra là có các ước mơ sẽ cảm thấy thú vị lắm, vui vui nhè nhẹ. Cũng chả biết bao nhiêu phần trăm các giấc mơ sẽ thành sự thực, nhưng mà ai đánh thuế giấc mơ đâu nhỉ, và còn có thể mơ tức là mình còn có chút niềm tin vào tương lai ^^

Ước mơ không đưa vào danh sách

Hôm nay trong công việc, mình nhận được yêu cầu liệt kê ra các ước mơ của mình; ước mơ to, ước mơ trung bình, ước mơ nhỏ, các thể loại ước mơ. Mình được gợi ý là hầu hết các ước mơ có liên quan đến ăn uống, mua sắm, hưởng thụ cuộc sống nói chung.

Mình đã nghĩ về yêu cầu đó và cho đến giờ phút này thì mình vẫn chưa viết được dòng nào. Thay vào đó mình lại nghĩ về một khía cạnh khác, là điều mong ước nhất của mình là gì, và thế là câu trả lời đôt nhiên nảy ra trong đầu mình, cứ như nó đã chờ sẵn đó từ lâu lắm, bây giờ có điều kiện là nhảy ra ngay.

Câu trả lời của mình chắc luôn luôn nằm trong tim mình, là mình mong các con trai mình ổn ổn, để mai kia về cuối đời mình, chắc cũng không già lắm, mình có thể có 1 người đàn ông của mình ở bên, một người nào mình yêu thương mà lại thật sự thương mình, yêu mình và cảm thấy thích ở bên mình, để hai đứa có thể già đi cùng nhau. Mình không quan tâm lắm đến việc sau này khi mình lên thiên đường rồi, mình sẽ được đặt ở đâu nữa. Mình chỉ thực lòng ước mong điều duy nhất ấy thôi, mình sợ sống một mình, sợ cô đơn kinh khủng. Mình muốn có một người đàn ông nằm ngủ bên cạnh, ôm mình và để cho mình ôm khi đêm về.

Thật ra nghĩ thì lan man vậy nhưng đề bài đặt ra cho mình là viết về các ước mơ mà mình có thể đạt được, và mình phải đặt ra ngày các ước mơ thành hiện thực (sau khi mình cố gắng thật nhiều). Vì vậy giấc mơ mà mình mong muốn nhất sẽ không được list ra đâu. Và vì vậy, mình gõ blog.

Mình cũng còn một bí mật nhỏ nữa, là thật ra chưa có ai thật sự cầu hôn mình trong đời này. và dù điều đó tuy hình thức nhưng thật sự có ý nghĩa với mình, mình chưa bao giờ được trải nghiệm cảm xúc của một người phụ nữ khi được nghe lời cầu hôn cả 🙂 Vì vậy, mình cũng tò mò lắm. Chắc mình phải tạo một danh sách các ước mơ bí mật, trước khi tạo danh sách ước mơ trả bài.

Hy vọng người đàn ông rồi sẽ là của mình đó hiện ra bên mình sớm sớm, để mình ở bên anh ấy được nhiều thời gian hơn một chút trong cuộc đời này.

Khăn mỏ quạ

Hôm nay tình cờ mình nhìn thấy một post trên fb. Post là về một bức tranh của danh họa Nguyễn Phan Chánh tên là “Nữ công may vá”, vẽ cảnh một nhóm phụ nữ xưa đang ngồi khâu vá cùng nhau. Những người phụ nữa đó đều chít khăn mỏ quạ, khăn màu đen và có cách thắt riêng.

Mình nhớ bà ngoại mình. Bà là người ngày xưa, răng màu đen và suốt ngày quấn khăn vấn và chít khăn mỏ quạ. Bà mình giờ mất rồi nhưng những ký ức từ khi bà còn sống luôn luôn sống động trong tâm trí mình. Việc quấn khăn vấn và chít khăn với bà như một nghi thức vậy. Bà luôn luôn làm các công việc chăm sóc tóc một cách cẩn trọng, chăm chỉ, đều đặn và đầy âu yếm. Vừa vấn tóc bà vừa vui vẻ, duyên dáng nói chuyện và bà chỉ hài lòng khi bà sạch sẽ, gọn gàng, chỉn chu, từ quần áo đến tóc tai. Tất nhiên là quần áo của bà cũng được chăm chút lắm, theo nghĩa gọn gàng sạch sẽ chứ không phải đồ đắt tiền gì đó. Mình nhớ bà toàn mặc áo cánh và quần lĩnh hoặc sau này là quần vải gấm hoặc nhung the như các bà ngày xưa. Mình cũng nhớ bà đã rất sung sướng khi sau này bọn mình lớn lên, là cho bà cái áo cánh khỏi nhăn nheo ấy.

Ký ức luôn là một miền đất đầy ánh sáng siêu thực với mình.

—————–

Vài ngày sau…

Mình nằm mơ thấy bà ngoại mình. Bà hơi bị cảm cúm chảy nước mũi một chút và đang ở quê. Trông bà rất khỏe và vẫn đội khăn. Mình vẫn biết là thế giới này có lực hấp dẫn rất mạnh, có trường sinh học, có linh cảm, và có nhiều thứ vô hình mình không biết. Không biết do mình nghĩ đến bà mà hình ảnh bà tạo thành 1 đoạn phim trong giấc mơ của mình không nhỉ, hay là do linh hồn bà bắt đươc đúng tần số sóng não của mình đang nghĩ đến bà nên có sự kết nối trong chốc lát, xuyên qua thời gian và không gian…

“Nữ công may vá” – Nguyễn Phan Chánh

Sinh nhật

Mình có một post muốn viết ra trước thềm năm mới, muốn viết để thanh lý năm cũ mà mình bận quá không gõ nổi. Mình cứ bận, rồi mệt, rồi buồn ngủ, rồi ngủ quên, thế là mình không gõ gì nữa cả. Sự áy náy cứ còn nằm yên trong lòng mình. Rồi mình quyết định sang năm mới sẽ gõ bù, và lại không làm được. Bây giờ, sang tuổi mới, mình quyết tâm gõ nó ra, chỉ vài dòng thôi nhưng sẽ làm mình thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay sinh nhật mình, mình đã tự nghĩ là hôm nay mình sẽ chả làm gì cả, mình sẽ chỉ làm những gì mình thích làm thôi. Mình sẽ bỏ cả thế giới này qua một bên, kệ nó một lúc ^^ Chả biết mình sẽ làm được bao nhiêu trong cái quyết tâm hùng hồn ấy.

Xong mình nhận được một lời gợi ý hết sức đáng yêu, là như thế này “Hôm nay relax một ngày ko nghĩ nhiều xem sao nào” ^^ Mình càng quyết tâm nghỉ ngơi hơn, có 1 ngày thôi mà, ngày của mình. Lát nữa mình sẽ xách xe chạy ra ngoài một lát. Hôm nay Hà Nội mến yêu trời se lạnh, hơi có mưa phùn nhỏ, trời ẩm đặc trưng của mùa xuân. May quá, mình đã nghĩ là năm nay sinh nhật mình khéo lại trời mùa hè nóng. Năm ngoái là năm nhuận nên năm nay các mốc thời tiết thay đổi đi. Thường mình vẫn nghĩ sinh nhật mình luôn vào mùa xuân, mùa các cây bàng rụng lá đang mọc lá non xanh biếc, mùa của mưa phùn. Mình thích đi ngoài đường, cho mưa bụi mát hơi lạnh đầy trên mặt và mình cảm nhận sự dễ chịu, nhẹ nhõm, thoải mái kinh khủng. Cảm giác như thực tại mình đang sống biến mất, mình cũng gần như trở nên trong suốt, vô hình, hòa vào không khí mát lạnh quanh mình. Mình cảm nhân sự sạch sẽ, trong trẻo, cái từ pure ấy, trong con người mình, như kiểu mình trở về trạng thái nguyên sơ, là tâm hồn nguyên bản của mình vậy. Mình là con người của nước, luôn yêu mưa. Mình tên Minh, cũng có 1 nghĩa là “trong”.

À còn cái post mình lăn tăn mãi. Có một hôm, như rất rất nhiều đêm khác, mình tỉnh dậy giữa đêm vì con nhỏ cựa quậy trong khi ngủ, mình phải xem chúng nó có vấn đề gì không. Đột nhiên mình cảm nhận cực kỳ rõ ràng sự Mệt mỏi. Cảm giác mệt mỏi đặc quánh quanh mình và mình thực sự muốn gõ vài dòng về cảm giác ấy. Lúc đó mình biết mình đang bị mệt mỏi lắm, quá tải lắm, đến mức mà ngay khi tỉnh dậy giữa đêm, trong trạng thái mơ nhiều hơn tỉnh mà mình có thể cảm thấy mệt mỏi đến nhường ấy.

Thật tệ hại khi một người phụ nữ phải trải qua những cảm giác như thế. Mình luôn tin vào những cảm giác mình có trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, khi mà trái tim của mình, cơ thể của mình nói cho mình biết chúng đang cảm thấy gì chứ không phải khi tỉnh táo, đầu óc mình bảo mình mọi sự đang như thế nào và mình phải làm gì.

Mình đang ngồi blog đây, là một trong những việc yêu thích nhất của mình…. Dễ chịu thật.

Có một bộ phim tên là Chiến Quốc có 2 diễn viên rất nổi tiếng là Tôn Hồng Lôi (vai Tôn Tẫn) và Cảnh Điềm (vai Điền Tịch). Gần hết phim có một cảnh quay rất ấn tượng, là cảnh Tôn Tẫn ngay trước khi tự sát, Tôn nhìn ra trời tuyết trắng, mơ màng, lẩm bẩm “đôi mắt Điền Tịch đẹp thật”, rồi buông mình rơi từ trên núi cao xuống… Đôi mắt mình cũng đã từng rất đẹp, không biết trong đời này đã từng có ai đó có lúc yêu mình, yêu đôi mắt mình đến bằng 1/2 như thế không 🙂 Tôn Tẫn đã từng đứng trên đỉnh vinh quang mà trong lòng ông trước sau chỉ có nàng, và cô gái hoàng tộc ấy cũng vậy. Tình yêu được miêu tả trong phim đầy vẻ đẹp và thuần khiết , rất ấn tượng, mình không thể nào quên. Mà công nhận Cảnh Điềm đẹp thật, khí chất cũng thoát tục nữa.

Và mình tặng mình một bó hoa. Đây là loài hoa luôn nở vào đúng tầm thời gian có sinh nhật mình và mỗi năm chỉ nở mỗi tầm đấy thôi. Năm nay mình chưa thấy bán hoa này trên phố.

Chúc mừng sinh nhật mình, chúc mình một năm tuổi mới thật tốt lành và may mắn!

Hoa sinh nhật mình, hoa Lan Nam phi, Freesia. Mình có một tâm hồn cực kỳ tự do ^^
Cảnh Điềm – vai Điền Tịch trong phim Chiến Quốc – “Đôi mắt Điền Tích đẹp thật”

Post vào ngày sinh nhật mình

Bây giờ là 0h5p ngày 1.3.2021, đã bắt đầu ngày sinh nhật mình.

Hôm nay mình có một hân hạnh nhỏ. Mình tham gia vào một nhóm kinh doanh trên mạng, và do những dòng linh tinh mình viết ở đây, mình được đề nghị đóng góp ý kiến đặt tên cho nhóm. Bây giờ nhóm mới chỉ nhỏ thôi nhưng mình cảm thấy ý nghĩa lắm ^^ Mình phải gõ lại là tại sao mình lại nghĩ ra tên nhóm như vậy, vì đó chính là cách đầu óc của mình làm việc. Nó luôn làm việc, và thư giãn đan xen.

Vừa xong, mình tự nhiên nhận ra tại sao cái tên nhóm (mình đề xuất) ấy lại nhảy vào trong đầu mình một cách đột ngột vậy. Mới một lúc trước mình vẫn còn nghĩ là cái tên đến trong đầu mình là do cơ duyên, kiểu như có số ấy. Mình thường có thói quen đổ mọi việc cho số phận, dù thật ra không phải lúc nào cũng vậy, chỉ là mình lười nghĩ (nghĩ tại sao lại thế) hoặc cảm thấy không cần thiết phải nghĩ thôi. Thật ra đầu mình có khả năng liên kết nhiều sự việc xảy ra với nhau một cách rất mạnh mẽ. Nhiều khi nó xử lý thông tin hoàn toàn tự động, mình chả cần phải làm gì, và do đó nhiều khi mình không nhận thức được là thật ra chính đầu mình đã nảy ra các ý tưởng dựa trên các điều kiện thực tế gì đó, không phải là do siêu nhiên.

Mình cũng nhận ra, thật ra chính yêu cầu của bài toán, là yêu cầu của bạn mình, là một vế của bài toán nối điểm. Bài toán nối điểm chính là một dạng bài toán IQ của các bạn trẻ con dưới 5 tuổi, kiểu như nối hình con chó trong tập hợp một số hình bêntay phải với khúc xương trong tập hợp một số hình bên tay trái, rồi tiếp tục nối hình cái lọ với bó hoa, quyển vở với cái bút… ấy. Ở đây, bạn mình miêu tả group chung của tụi mình sẽ có các đặc điểm chính, là gì nhỉ, à, là mọi người đều sẽ luôn yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, sẽ chia sẻ, sẽ quan tâm, sẽ học thật nhiều và sẽ nâng đỡ nhau thật nhiều, sẽ thành công và chúng ta có thể đạt tới cảnh giới có thể tự chủ về tài chính, nghe cứ như là một mảnh nhỏ của xã hội trong mơ ngày xưa mình học lý thuyết ở đại học ấy. Phải nhìn cách bạn ấy diễn đạt mới hiểu là bạn tin vào sự thành công của group và quyết tâm xây dựng group ấy biết bao.

Ở vế ghép nối, mình nghe bạn nói và đột nhiên nghĩ đến lời hát của bài Imagine, John Lennon ngồi bên đàn và hát một cách chậm rãi và bình thản, như là điều đang hát đến là hiển nhiên sẽ xảy ra y vậy. Bài hát nói:
“… Imagine no possessions
I wonder if you can
No need for greed or hunger
A brotherhood of man
Imagine all the people
Sharing all the world… You…

Và rồi John hát đi hát lại câu “You may say I’m a dreamer”.

Và rồi mình search thử google chữ “Dreamer”, vì google là một kho thông tin vô cùng lớn, mình cứ thử tung cái cần câu, và rồi đợi kết quả trả về, nhiều khi mình sẽ ngạc nhiên vì những điều mình sẽ đọc. Đầu óc mình liên kết thông tin theo cách riêng của nó, nhưng googe thì khác, đó là các thuật toán tìm kiếm, tuy máy móc nhưng vô cùng mạnh mẽ.

Mình nhận được kết quả khá bất ngờ, hiện lên trước mắt mình, ngay những kết quả search đầu tiên, là hình lá bài Dreamer trong bộ bài Tarot với ý nghĩa thực sự tích cực, đúng y những gì bạn mình quyết tâm và tin tưởng thực hiện, đó là, làm cho mỗi người trong nhóm trở nên một phiên bản tốt hơn nhiều của chính mình, và hãy quyết tâm đứng lên… đã đến thời điểm tốt để xây dựng ước mơ của mình, cứ tiến lên đừng sợ nhưng cũng đừng quên để ý xung quanh, để mình không bị vấp ngã…

Mình biết là cái cách mình liên tưởng yêu cầu đặt tên nhóm với bài Imagine sẽ không thể hiểu được với rất nhiều người vi thật ra độ liên kết giữa các hình ảnh đó không cao lắm. Tuy nhiên mình thấy ý nghĩa của lá bài lại thực sự phù hợp với yêu cầu đặt tên nhóm của bạn mình: vừa không nâng cao quan điểm, vừa bay bổng, vừa ý nghĩa chính xác với những gì nhóm đang quyết tâm, lại còn có chút mộng mơ.

Vậy nên mình nhắn tin cho bạn mình: Dreamer, the dreamer, dreamers, The dreamers.

Tại sao mình nói chút mộng mơ ư 🙂 Vì còn có thể mộng mơ, con người mình mới còn có thể sống chứ không chỉ đơn thuần là tồn tại, loay hoay trong cuộc đời mệt mỏi. Mình nghĩ đến phim La la land, bộ phim ca nhạc nổi tiếng, và bộ phim đó dịch ra tên tiếng Việt là “những kẻ mộng mơ” 🙂

“… You may say I’m a dreamer
But I’m not the only one
I hope someday you’ll join us
And the world will live as one…”

The Dreamer – 0 Also known as the Fool. The dreamer signifies a new and exciting phase in life. Believe in yourself and know that the forces of the Universe are supporting you in your effort toward success. Have faith, and commit to your dream.

Listen to your inner self, your inner voice guides you onto the right path. Be open though, to new information from others. You can hear what they say and then decide. Follow your inner voice.

Take that leap of faith. Creative solutions and unexpected opportunities abound.”