Nhớ

Thỉnh thoảng, khi sống một mình, khi mình đột nhiên thoát thân vào một khoảng lặng, tách ra khỏi môi trường ồn ào xung quanh mình, mình cảm thấy muốn nhớ, cực kỳ muốn nhớ một ai đó. Mình muốn nhớ một người đàn ông, người cũng muốn mình nhớ anh ấy. Mình muốn nhớ người đó, nhớ nhiều đến nỗi anh ấy bị nóng ruột, anh ấy bị máy mắt, và anh ấy nhận ra là mình đang nhớ anh ấy biết bao.

Thế nhưng mà đời không như là mơ. Cho dù khi mình có mang một phần tâm hồn của Axon thì mình vẫn cứ già đi từng ngày, và ước mơ tìm thấy người đàn ông ấy để đi cùng mình đoạn cuối cuộc đời càng ngày càng xa hơn. Mỗi ngày mình lại nhìn thấy tình cảnh của mình rõ hơn, và không như mọi người tìm cách chấp nhận sự thật, sống tiếp phần đời còn lại theo cách nào đó, mình quyết định hoãn việc tìm người đàn ông của mình lại chứ không từ bỏ, mình hoãn đến kiếp sau, hoặc kiếp sau nào đó khác.

Sao đã rất nhiều năm mình sống cuộc đời của mình trong cõi đời này, với vô số việc đã xảy ra, mà mình vẫn còn mãi lang thang vô định nhỉ. Tại sao mình vẫn cứ cảm thấy mình có một phần là tiên, cứ có xu hướng bay lên trên mây mãi thế.

Thỉnh thoảng mình bị rơi vào cơn thất vọng với con người xung quanh mình. Mình bị tổn thương do những người thân mang lại. Những lúc đó mình bị cạn kiệt năng lượng, và lại loay hoay gain lại từ đầu. Chả trách mình luôn có xu hướng thoát ra khỏi thực tại, chạy trốn thực tại và tránh né nỗi đau.
Mình trốn vào ốc đảo bình yên và mệt mỏi của mình.

Mình có một người bạn thân. Bạn ấy có cô cháu gái cũng khá giống mình. Bạn bảo “đầu óc nó cứ để ở đâu ấy, lo lắm”, mình bảo “ở trên trời chứ đâu”, bạn bảo “nó bảo có rất nhiều trời”…!!!
Khổ thân bạn, bằng cách nào đó cô gái ấy cũng sẽ sống ổn thôi, luôn đi như người đi trên dây, chênh vênh giữa thực tại và mơ, như là mình vậy, suốt cuộc đời này.

Dạo này mình hay xem tranh của hoạ sỹ Doãn Hoàng Lâm. Anh ấy vẽ phụ nữ nude kinh dị thật, V. nói là “nghe cả được tiếng kêu gào của da thịt ” ^^ Chắc là V. nói đúng rồi.

Đây là một trong những bức mình thích nhất, anh ấy vẽ một người đàn bà nằm ấp, hình dáng và màu sắc gợi cảm trình độ mình không tả nổi.

món quà

“em viết thư cho chị nhé…”

Hôm nay mình muốn viết một entry cho một người đặc biệt. Người đó xuất hiện trong đời mình hơi hơi muộn muộn một chút, nên người đó đến giờ vẫn chưa gặp mình ngoài đời. Thế nhưng mà người đã có tố chất đặc biệt thì luôn luôn đặc biệt, dù người đó nói ít, vẫn đủ làm mình ngạc nhiên.

Mà ngạc nhiên trong thời đại này, và ở cái tầm tuổi của mình thì lại là cảm giác hiếm hoi và quý giá. Mình đã bị bất ngờ, ngạc nhiên và thoáng vui, vui một cách trầm lặng, vì mình hay dấu mình.

“em viết thư cho chị nhé..”

Đây là một trong những điều ngạc nhiên như vậy. Mình không thể nhớ trong đời mình đã từng có ai nói với mình câu đó chưa nữa. Dường như viết thư không phải vì công việc thời buổi bây giờ là điều không còn ai nghĩ đến nữa. Mọi người thường chát zalo, messenger… hoặc gọi điện nói chuyện cho nhanh. Có điều ít người để ý, là những câu chuyện đó, kể cả những câu chuyện đầy ý nghĩa, cũng sẽ kết thúc và rơi vào lãng quên.

Nhiều năm trước đây, cảm giác như từ nghìn năm trước, người yêu đầu tiên của mình đã viết thư tay cho mình. Anh ấy không nói gì cả, chỉ đưa cho mình các lá thư. Thời đó internet mới chỉ vài người có ở Hà Nội, và email thì hình như chưa ai dùng. Người yêu cũ của mình là nhà văn. Chia tay, mình đã gửi đám thư đến một cái thư viện của bạn thân mình với lời nhắn là đừng bao giờ cho mình thấy lại chúng nữa. Tuy nhiên dặn thì dặn vậy, những lá thư đó, cùng với nét chữ, mùi mực, mùi hương nước hoa tẩm thêm vào mực, mình không thể nào quên.

Mình thốt nhiên nói với người đặc biệt ấy là nếu người ấy có thể nhận thì mình muốn gửi cho người ấy một món quà nhỏ. Mình cũng không biết mình sẽ gửi gì, nhưng mà tại thời điểm ấy, tự nhiên mình muốn nói vậy và thực lòng muốn làm vậy, chẳng vì lý do gì. Hoặc có lẽ là vì một cái lý do mơ hồ lắm, là vì người đó mình cảm thấy rất đặc biệt, chỉ vậy thôi.

Rồi mình nghĩ về món quà gửi cho người ấy. Gửi gì nhỉ, mình chỉ cần nghĩ về người đó, rồi có gì đó bên trong mình sẽ kết nối với người ấy, và nó sẽ bảo mình mình nên làm gì. Bây giờ đang lock down toàn thành phố ở mức độ cao, mình rõ ràng không thể đi mua gì được, mình chỉ có thể làm đồ handmade gì đó, hoặc chọn 1 quyển truyện cũ, hoặc tìm trong đống đồ kỷ niệm của mình – gia tài của mình, xem có cái gì đó phù hợp không thôi. Mình biết là mình sẽ chọn một cái gì đó quý giá với mình và gửi cho người ấy, chỉ là mình muốn làm vậy. không biét tại sao mình cứ nghĩ là nếu mua các loại đồ thông thường như quần áo, nước hoa… sẽ không phù hợp. Và chỉ một lát sau mình biết mình sẽ gửi đi cái gì.

Nhưng mà người ấy chưa nhắn cho mình địa chỉ. Và món quà vẫn ở đây với mình. Nó đã ở bên mình mười mấy năm, cũng tình cảm đấy. Mà mình muốn người ấy giữ nó, để người đó biết là luôn có những người quý mến người đó chả vì lý do gì ^^, và vì mình muốn thỉnh thoảng người đó mỉm cười, nhẹ nhẹ.

Vì một điều, người đặc biệt ấy là một người bác sỹ. Và vị trí làm việc của người ấy khiến người ấy luôn phải gặp các vấn đề sinh – tử của người khác. Người ấy chắc là bác sỹ giỏi, và chắc cũng nhiều lúc cảm thấy không vui.

Có một câu chuyện mà mình hay nghĩ đến khi nghĩ đến người ấy. Là 1 chuyện trong truyện cổ Grim. Câu chuyện về một người thầy thuốc cứu một cô gái trẻ. Người thầy thuốc đó có một giao hẹn với thần chết, là nếu anh ấy nhìn thấy thần chết đứng ở cuối giường, nghĩa là bệnh nhân đã hết số, đến lúc phải ra đi. Ngược lại nếu thần chết đứng ở đầu giường thì anh cứ chữa, người đó sẽ sống. Hôm đó người thầy thuốc nhìn thấy cô gái quá trẻ, anh không thể cầm lòng thương, anh đã quay người cô gái ngược lại, và cô đã sống, còn anh thì phải trả giá, vì cãi lại mệnh trời…

Người đặc biệt của mình, mình chỉ muốn thỉnh thoảng người ấy bất ngờ một chút…

Vậy thôi…

đố biết đây là hoa gì?
Hic
cảm thấy thế nào? Đẹp không?
Đẹp, hoa gì chị??
hoa ưu đàm 🙂
gợi cảm, đúng không 🙂
chị sẽ gõ 1 blog entry về em 🙂
Hic hic
Hay thế…

Hoa Ưu đàm là một loại hoa rất đặc biệt của nhà Phật, nghe nói hoa nghìn năm mới nở một lần. Ai nhìn thấy hoa này sẽ cực kỳ may mắn, là thấy điềm lành hiển lộ.. Hoa nhìn thật là mong manh, tinh khiết và dường như không thuộc thế giới này.

Mình cũng chả hiểu tại sao mình lai gửi cho người ấy cái ảnh ấy ^^ Chắc là duyên ^^

Nicholas Sparks, The Notebook – The reason it hurts so much to separate

“The reason it hurts so much to separate is because our souls are connected. Maybe they always have been and will be. Maybe we’ve lived a thousand lives before this one and in each of them we’ve found each other. And maybe each time, we’ve been forced apart for the same reasons. That means that this good-bye is both a good-bye for the past ten thousand years and a prelude to what will come.

When I look at you, I see your beauty and grace and know they have grown stronger with every life you have lived. And I know I have spent every life before this one searching for you. Not someone like you, but you, for your soul and mine must always come together. And then, for a reason neither of us understands, we’ve been forced to say good-bye.

I would love to tell you that everything will work out for us, and I promise to do all I can to make sure it does. But if we never meet again and this is truly good-bye, I know we will see each other again in another life. We will find each other again, and maybe the stars will have changed, and we will not only love each other in that time, but for all the times we’ve had before.”

― Nicholas Sparks, The Notebook

Yêu người đàn ông của mình – Quote về tình yêu

Lâu lâu mình bận quá, mình không có thời gian gõ blog. Thế là blog của mình bị bụi giăng đầy rồi. Hôm nay mình cảm thấy hơi căng thẳng, hơi lo lắng hơn mọi khi. Báo hôm nay đưa tin là bệnh viện dã chiến điều trị Covid đầu tiên của HN đã được thành lập xong với quy mô 500 giường… Hà Nội mến yêu của mình đang tăng dần số người mắc con covid Delta lên từng ngày, và chắc là cái ngày HN bùng dịch mạnh mẽ không còn lâu lắm. Mình có thói quen theo dõi tin tức qua báo lề phải, vì ngoài các thông tin lo ngại đã được làm giảm bớt, thỉnh thoảng chính phủ hay các cấp lãnh đạo của chúng ta cũng cố tình cho rò rỉ một ít thông tin để cho bàn dân thiên hạ phòng bị trước một cách kín đáo. Mình đánh giá cái thông tin về bệnh viện dã chiến số 1 này chính là thuộc thể loại thông tin như vậy. Chính phủ đánh giá tình huống và thấy đã đến lúc dịch bùng ở HN, và họ đã có một số bước chuẩn bị rồi. Đất nước Việt Nam chiến đấu và chiến tranh nhiều nên tâm lý cảnh giác rất cao.

Mình không định viết về Covid ở entry này. Thật ra hôm nay mình muốn viết về một chủ đề khác, bất cứ cái gì cũng được, trừ covid. Và tình cờ Pinterest hiện ra trên máy mình một đoạn trích, mình thấy hay nên post lại ở đây.

Mình luôn luôn cảm thấy rất thương người phụ nữ. Rất nhiều người phụ nữ mình gặp là người tốt, tần tảo chịu khó, thương con, hy sinh hết mình thành thói quen và có thói quen luôn bảo vệ gia đình của mình. Rất nhiều người không bao giờ nghĩ đến hạnh phúc của riêng họ cả. Với họ tình yêu là điều gần như không còn tồn tại, và họ hầu như không bao giờ nghĩ đến. Mọi người chết chìm trong công việc cơ quan, công việc gia đình và tìm thấy những niềm vui ngắn ngủi ở những khoảng khắc hiếm hoi khi họ có chút thời gian dành cho mình, như là cà phê chém gió với bạn bè, chụp ảnh selfie với những app chỉnh ảnh mạnh mẽ, hay là ăn uống, xem phim truyền hình, bình luận facebook… Nhiều khi mình nghĩ không biết họ có lúc nào cảm thấy cuộc đời quá bận rộn và boring không, hay là mệt quá cùng chả bao giờ nghĩ đến.

Mình luôn nghĩ cuộc đời này là vô cùng quý giá. Mình luôn nghĩ mình chỉ sống có 1 lần nên lúc nào mình cũng thấy tiếc thời gian kinh khủng. Có điều là mình luôn có nhu cầu ngủ nên mình dành nhiều thời gian cho ngủ quá. Mình muốn đọc sách, có biết bao nhiêu điều mình muốn biết, mình muốn xem phim, thưởng thức một bộ phim hay sung sướng biết bao nhiêu, mình muốn nghe nhạc một cách đầy thư giãn, mình muốn nhìn bọn trẻ con nhà mình nô đùa, sao mà đáng yêu kinh khủng, mình cũng muốn thử nấu vài món ăn mới, muốn đi ăn nhà hàng cho biết ẩm thực nhiều hơn, muốn đi long rong phố phường HN mến yêu như hồi còn trẻ, muốn dành thời gian hít thở không khí tinh khiết của rừng, của biển, thậm chí muốn ngồi ghế đá Bờ Hồ thư giãn, ăn kem, muốn đi chơi nhà sách…. Có khi nếu một ngày mà có 48 tiếng mình cũng sẽ cảm thấy không đủ ấy.

Mình cũng nghĩ về tình yêu. Ở tuổi mình phải 99.99% phụ nữ sẽ nói rằng, ôi, ở tuổi này mình/em/chị xác định là chả có tình yêu gì mấy đâu, chỉ là cảm thấy hợp và sống được với nhau thì sống thôi. Nhưng mà tình yêu là cái mang đến bao nhiêu là hormon trẻ trung cho chị em phụ nữ, nghĩ bi quan như vậy không biết là vì người phụ nữ không còn có thể mở lòng mình, hay là tình yêu quả là không còn có thể tồn tại, vì nó cần cho người phụ nữ một người đối tác là đàn ông yêu mình.

Cùng chả biết, tự nhiên mình nghĩ về một người rất nổi tiếng mình tạm thời quên tên rồi. Có lần mình search một quan niệm, là khi hai người yêu nhau thật nhiều, cùng chết với nhau bằng cách nào đó, họ sẽ tìm thấy nhau ở kiếp sau. Một trong những kết quả search trả về là hình cái người nổi tiếng ấy. Ông ấy rất yêu vợ mình nên khi bà mất, ông cũng tự tử theo ngay lập tức, ghi di chúc rõ ràng nhé, để kiếp sau có thể gặp lại bà. Nhạc sỹ Thanh Tùng, nếu ai xem live show cuối cùng mà ông có thể đứng trên sân khấu sẽ thấy, là ông vẫn vô cùng thương nhớ người vợ mất đã lâu của mình. Mình tin là tình yêu vẫn tồn tại trong một số con người, ngay cả khi người ta già đi, chỉ cần người ta còn có tâm hồn và rung cảm. Love hard when there is love to be loved. Tình yêu khi mình già đi vẫn có đấy chứ, chỉ là trầm lặng và thực tế hơn thôi.

Bạn có tin không?

“Anh ấy không hoàn hảo. Bạn cũng vậy, và cả hai người các bạn đều sẽ chẳng bao giờ hoàn hảo cả. Nhưng mà nếu anh ấy có thể làm cho bạn cười, ít nhất 1 lần, có thể làm cho bạn nghĩ lại về điều gì đó, và nếu như anh ấy thừa nhận là con người mà, anh ấy sẽ có mắc lỗi này lỗi nọ, bạn hãy ở bên anh ấy và dành cho anh ấy nhiều nhất những gì bạn có thể cho. Anh ấy sẽ không trích dẫn các đoạn thơ, anh ấy cũng không nghĩ về bạn trong từng khoảng khắc, nhưng mà anh ấy sẽ cho bạn một phần con người anh ấy, phần mà anh ấy biết rằng bạn có thể là một phần của nó. Bạn đừng bao giờ làm tổn thương anh ấy, cũng đừng cố gắng thay đổi anh ấy, và đừng mong chờ nhiều hơn những gì anh ấy có thể mang đến cho bạn. Bạn đừng phân tích. Bạn hãy mỉm cười khi anh ấy làm bạn vui, kêu lên khi anh ấy làm bạn phát điên, và nhớ anh ấy khi anh ấy không ở bên. Bạn hãy yêu anh ấy thật nhiều khi mà còn có tình yêu của anh ấy để mà yêu. Bởi vì những người đàn ông hoàn hảo không tồn tại, nhưng mà luôn luôn có một người đàn ông hoàn hảo cho chính bạn…”
Bob Marley –