2020.07.25 – Bầu trời mùa hè Nauy

Bạn thân mình sống ở Nauy, là một nước Bắc Âu. Bây giờ đang mùa hè và mùa hè ở Nauy cũng như các nước Bắc Âu cực kỳ ngắn ngủi. Thỉnh thoảng bạn mình gửi cho mình vài cái ảnh chụp cảnh sắc ở Nauy, và mỗi lần nhìn thấy bầu trời xanh ở nơi ấy, mình lại luôn nhớ về một đoạn thơ của Thi Hoàng, chả có gì liên quan cả mà sao mình cứ thấy đoạn thơ và bầu trời xanh Nauy hợp nhau kinh khủng.

Ở giữa cây và nền trời
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thi Hoàng » Nhịp sóng (1976)

” Dường như là chưa có buổi chiều nào
Xanh như buổi chiều nay, xanh ngút mắt
Cây cứ đứng với nền trời khao khát
Nâng chiếc mầm trên tận đỉnh cây cao.

Sau chiều nay ta phải tốt lên nhiều
Thiên nhiên ở với mình cao cả quá
Tiếng lá động ân cần như tiếng mẹ
Và vòm trời mong ngóng lại như cha

Đừng phát giây quên đối mặt quân thù
Đừng hờ hững với đời như bọt bể
Sắc diệp lục um tùm đang nói thế
Sắc trời xanh day dứt chẳng vô tình

Trời thì xanh như rút ruột mà xanh
Cây thì biếc như vặn mình mà biếc
Mặt trời toả như trái tim nồng nhiệt
Trong cái chiều nhân nghĩa đến sâu xa.

Một tên người ai gọi cứ ngân nga…”

“Trời thì xanh như rút ruột mà xanh/ Cây thì biếc như văn mình mà biếc” chính là sắc trời xanh ngắt ngắt của Nauy đó. Ở giữa cái “thiên nhiên ở với mình cao cả quá ” đó, làm sao con người ta có thể sống với nhau được quá vô tình, phải vậy không nhỉ?

Hôm nào đó mình sẽ đi Nauy ^^

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *