Chụp ảnh

Có một kiểu pose ảnh mà mình rất thích mà chưa bao giờ có thể chụp được một kiểu như vậy. Mà mình thì mỗi ngày một già hơn đi, các nét trở nên già hơn, da không còn được như trước nữa. Có lẽ mình phải mở một chiến dịch giảm cân để chụp 1 kiểu ảnh như thế này, rồi sau béo lại cũng được. Không thì cứ mỗi lần nhìn thấy 1 bức ảnh như thế này là mình lại nhớ ý định chưa thành của mình.

Cô bé trong ảnh tên là Lưu Sở Điềm, được gọi là “tiểu mỹ nhân” của màn ảnh Trung Quốc. Cô bé đó xinh thật đấy, chụp gần như cái ảnh nào cũng đẹp. Tuy nhiên đây là cái ảnh mình thích nhất của cô bé đấy. Kiểu này thì người lớn trẻ con ai chụp nhìn cũng yêu.

Có lẽ mình phải mông má sao đó cho mình trông xinh hơn một chút, sau đó mở chiến dịch tìm người chụp ảnh hộ, may ra sau đó mình hoàn thành giấc mơ bé nhỏ đó của mình.

^^ Mà cứ chụp vì ước mơ thôi, chứ mình mà lên ảnh kiểu này chắc xấu điên đảo ^^

Mà đầu tiên, mình phải để tóc dài một chút, tóc mình đang ngắn quá…

Bài hát Hàn mình thích thứ hai – Ogiyodiora – Lee Sangeun (Lee Tzsche)

Vẫn là bài hát của Lee Sangeun. Vần cách hát ấy. Đu đưa, đu đưa, lặng lẽ, sâu lắng, da diết, và nhẹ nhàng.

Ai thích bài này làm người yêu mình đi ^^

어기여디어라 – 이상은

네 눈은 검고도 맑구나
이마에 흐르는 땀방울도
네 등은 붉은 흙 같구나
씨앗을 뿌려볼까
해는 뜨고 지고 달도 뜨고 지고
흘러 흘러 어디로 가나
해는 뜨고 지고 달도 뜨고 지고
천구를 가로 질러

어기여 디여라 어기여 디여라

바람도 멈추고
비도 거두어 지니
어여 어여 노를 젓네
하늘의 별도 땅의 꽃도
가만히 제 길을 살아가듯
서로 다른 몸으로 나서
다른 숨을 쉴지라도
해는 뜨고 지고 달도 뜨고 지고
물길은 하늘에 닿고
해는 뜨고 지고 달도 뜨고 지고
마음은 서로에 닿고
어느새 강물이 웃고 있는걸 보니
우리도 웃고 있겠구나
버리고 또 버리고 잊고 잊어버리리
바람도 불어오고
비도 다시 내리니
어여 어여 노를 젓네
바람도 멈추고
비도 거두어 지니
어여 어여 노를 젓네

어기여 디여라..
어기여 디여라..

Bản tiếng Anh

Your eyes are clear enough to see through
The drops of sweat shimmer on night the sky
Finding delights will leads you to the light
It never shines when you stop and cry

Sun is rising and down
Moon does all the same dance
Roads tell us how to reach the sky
Sun is rising and down
Moon does all the same dance
Roads in between us become one

Ogiyodiora
Ogiyodiora

See,the wind blows back,and the rain comes close
So why don’t we row the boat again

Even stars are living on there own
With shining all secrets without any lines
From one by one,we have different breath
But,now there is no yours and mine

Sun is rising and down
Moon does all the same dance
Roads tell us how to reach the sky
Moon does all the same dance
Roads in between us become one

If you find out the smile of the river,one day
Means that our smile’s come,too

Forget I do,foget we do and through all away

See the wind has gone,and the rain faded out
Why don’t we row the boat again
See the wind blows back,and the rain comes close
So,why don’t we row the boat again

Ogiyodiora
Ogiyodiora

Bài hát Hàn mình thích nhất – Endless Lay

Đêm qua mình chát nói chuyện với người chồng của bạn thân mình. Bạn thân mình đang bị ốm khá nặng, chồng bạn ấy yêu thương bạn ấy vô cùng nên đang phải sống trong những ngày cực kỳ khổ sở. Bạn chồng ấy đang phải chịu biết bao nhiêu , bao nhiêu là stress, trong đó ngoài nỗi suy nghĩ không rời là về bạn mình, bạn chồng đó còn biết bao nhiêu vấn đề khác nữa. Cảm giác như bạn chồng đó đã quá tải quá rồi, chỉ cần một sự việc nhỏ xảy ra thôi cũng sẽ khiến bạn ấy bùng nổ, và bạn ấy không có thời gian và không được phép bùng nổ.

Mình biết nói gì đây…

Mình gửi cho bạn ấy nghe bài hát Endlesss Lay do Lee TzsChe hát, tên cô ấy ở tiếng Hàn là Lee Sangeun. Bài này là một trong 4 bài hát Hàn Quốc hay nhất mà mình đã từng nghe, trong suốt hơn 10 năm sống ở Hàn và cả khi mình về Việt Nam. Mình sẽ kể về các bài đó sau. Mình có thể nghe mãi, nghe hoài các bài ấy.

Hôm nay mình chỉ post mỗi bài này thôi. Mình luôn nhớ bài đó, luôn muốn nghe mỗi khi mình cảm thấy mệt mỏi quá với cuộc đời và muốn nghỉ ngơi một chút. Hoặc là khi mình muốn sống một chút cho mình, quên hết reality đi một lát. Giọng hát của cô ấy như nhảy nhót nhẹ nhàng theo cảm xúc vậy. Đây cứ như bài hát từ thiên đường với mình.

이상은(Lee Tzsche)
Endless Lay

Why you worry for tomorrow
Time will heal your sorrow
Everyone has universe
It is innocent and pure

Someday you’ll meet the sun of your sky
Someday you’ll meet the moon of your night
Everything is in you
That’s the reason you’re precious

I want live like a whale
Eating blue stars
Peacefully swimming without suffering
Playing with friends
Splashing waves of blue sea

What’s the meaning of life
Why we have to grow old and die
Everyone has their own clock
Which doesn’t tell a lie

Someday you’ll meet an angel of you
Someday you’ll meet phoenix of you
The meanings beyond words
As like rainbow after storm

I want live like a butterfly
Dancing with daylights
Patiently waiting until become
Something free and beautiful

Keep on dreaming
Keep on dancing
Though real life is not easy

Keep on swimming
Keep on finding
I know this is just an endless lay

Keep on swimming
Keep on finding
I know this is just an endless lay

Nhớ

Thỉnh thoảng, khi sống một mình, khi mình đột nhiên thoát thân vào một khoảng lặng, tách ra khỏi môi trường ồn ào xung quanh mình, mình cảm thấy muốn nhớ, cực kỳ muốn nhớ một ai đó. Mình muốn nhớ một người đàn ông, người cũng muốn mình nhớ anh ấy. Mình muốn nhớ người đó, nhớ nhiều đến nỗi anh ấy bị nóng ruột, anh ấy bị máy mắt, và anh ấy nhận ra là mình đang nhớ anh ấy biết bao.

Thế nhưng mà đời không như là mơ. Cho dù khi mình có mang một phần tâm hồn của Axon thì mình vẫn cứ già đi từng ngày, và ước mơ tìm thấy người đàn ông ấy để đi cùng mình đoạn cuối cuộc đời càng ngày càng xa hơn. Mỗi ngày mình lại nhìn thấy tình cảnh của mình rõ hơn, và không như mọi người tìm cách chấp nhận sự thật, sống tiếp phần đời còn lại theo cách nào đó, mình quyết định hoãn việc tìm người đàn ông của mình lại chứ không từ bỏ, mình hoãn đến kiếp sau, hoặc kiếp sau nào đó khác.

Sao đã rất nhiều năm mình sống cuộc đời của mình trong cõi đời này, với vô số việc đã xảy ra, mà mình vẫn còn mãi lang thang vô định nhỉ. Tại sao mình vẫn cứ cảm thấy mình có một phần là tiên, cứ có xu hướng bay lên trên mây mãi thế.

Thỉnh thoảng mình bị rơi vào cơn thất vọng với con người xung quanh mình. Mình bị tổn thương do những người thân mang lại. Những lúc đó mình bị cạn kiệt năng lượng, và lại loay hoay gain lại từ đầu. Chả trách mình luôn có xu hướng thoát ra khỏi thực tại, chạy trốn thực tại và tránh né nỗi đau.
Mình trốn vào ốc đảo bình yên và mệt mỏi của mình.

Mình có một người bạn thân. Bạn ấy có cô cháu gái cũng khá giống mình. Bạn bảo “đầu óc nó cứ để ở đâu ấy, lo lắm”, mình bảo “ở trên trời chứ đâu”, bạn bảo “nó bảo có rất nhiều trời”…!!!
Khổ thân bạn, bằng cách nào đó cô gái ấy cũng sẽ sống ổn thôi, luôn đi như người đi trên dây, chênh vênh giữa thực tại và mơ, như là mình vậy, suốt cuộc đời này.

Dạo này mình hay xem tranh của hoạ sỹ Doãn Hoàng Lâm. Anh ấy vẽ phụ nữ nude kinh dị thật, V. nói là “nghe cả được tiếng kêu gào của da thịt ” ^^ Chắc là V. nói đúng rồi.

Đây là một trong những bức mình thích nhất, anh ấy vẽ một người đàn bà nằm ấp, hình dáng và màu sắc gợi cảm trình độ mình không tả nổi.

món quà

“em viết thư cho chị nhé…”

Hôm nay mình muốn viết một entry cho một người đặc biệt. Người đó xuất hiện trong đời mình hơi hơi muộn muộn một chút, nên người đó đến giờ vẫn chưa gặp mình ngoài đời. Thế nhưng mà người đã có tố chất đặc biệt thì luôn luôn đặc biệt, dù người đó nói ít, vẫn đủ làm mình ngạc nhiên.

Mà ngạc nhiên trong thời đại này, và ở cái tầm tuổi của mình thì lại là cảm giác hiếm hoi và quý giá. Mình đã bị bất ngờ, ngạc nhiên và thoáng vui, vui một cách trầm lặng, vì mình hay dấu mình.

“em viết thư cho chị nhé..”

Đây là một trong những điều ngạc nhiên như vậy. Mình không thể nhớ trong đời mình đã từng có ai nói với mình câu đó chưa nữa. Dường như viết thư không phải vì công việc thời buổi bây giờ là điều không còn ai nghĩ đến nữa. Mọi người thường chát zalo, messenger… hoặc gọi điện nói chuyện cho nhanh. Có điều ít người để ý, là những câu chuyện đó, kể cả những câu chuyện đầy ý nghĩa, cũng sẽ kết thúc và rơi vào lãng quên.

Nhiều năm trước đây, cảm giác như từ nghìn năm trước, người yêu đầu tiên của mình đã viết thư tay cho mình. Anh ấy không nói gì cả, chỉ đưa cho mình các lá thư. Thời đó internet mới chỉ vài người có ở Hà Nội, và email thì hình như chưa ai dùng. Người yêu cũ của mình là nhà văn. Chia tay, mình đã gửi đám thư đến một cái thư viện của bạn thân mình với lời nhắn là đừng bao giờ cho mình thấy lại chúng nữa. Tuy nhiên dặn thì dặn vậy, những lá thư đó, cùng với nét chữ, mùi mực, mùi hương nước hoa tẩm thêm vào mực, mình không thể nào quên.

Mình thốt nhiên nói với người đặc biệt ấy là nếu người ấy có thể nhận thì mình muốn gửi cho người ấy một món quà nhỏ. Mình cũng không biết mình sẽ gửi gì, nhưng mà tại thời điểm ấy, tự nhiên mình muốn nói vậy và thực lòng muốn làm vậy, chẳng vì lý do gì. Hoặc có lẽ là vì một cái lý do mơ hồ lắm, là vì người đó mình cảm thấy rất đặc biệt, chỉ vậy thôi.

Rồi mình nghĩ về món quà gửi cho người ấy. Gửi gì nhỉ, mình chỉ cần nghĩ về người đó, rồi có gì đó bên trong mình sẽ kết nối với người ấy, và nó sẽ bảo mình mình nên làm gì. Bây giờ đang lock down toàn thành phố ở mức độ cao, mình rõ ràng không thể đi mua gì được, mình chỉ có thể làm đồ handmade gì đó, hoặc chọn 1 quyển truyện cũ, hoặc tìm trong đống đồ kỷ niệm của mình – gia tài của mình, xem có cái gì đó phù hợp không thôi. Mình biết là mình sẽ chọn một cái gì đó quý giá với mình và gửi cho người ấy, chỉ là mình muốn làm vậy. không biét tại sao mình cứ nghĩ là nếu mua các loại đồ thông thường như quần áo, nước hoa… sẽ không phù hợp. Và chỉ một lát sau mình biết mình sẽ gửi đi cái gì.

Nhưng mà người ấy chưa nhắn cho mình địa chỉ. Và món quà vẫn ở đây với mình. Nó đã ở bên mình mười mấy năm, cũng tình cảm đấy. Mà mình muốn người ấy giữ nó, để người đó biết là luôn có những người quý mến người đó chả vì lý do gì ^^, và vì mình muốn thỉnh thoảng người đó mỉm cười, nhẹ nhẹ.

Vì một điều, người đặc biệt ấy là một người bác sỹ. Và vị trí làm việc của người ấy khiến người ấy luôn phải gặp các vấn đề sinh – tử của người khác. Người ấy chắc là bác sỹ giỏi, và chắc cũng nhiều lúc cảm thấy không vui.

Có một câu chuyện mà mình hay nghĩ đến khi nghĩ đến người ấy. Là 1 chuyện trong truyện cổ Grim. Câu chuyện về một người thầy thuốc cứu một cô gái trẻ. Người thầy thuốc đó có một giao hẹn với thần chết, là nếu anh ấy nhìn thấy thần chết đứng ở cuối giường, nghĩa là bệnh nhân đã hết số, đến lúc phải ra đi. Ngược lại nếu thần chết đứng ở đầu giường thì anh cứ chữa, người đó sẽ sống. Hôm đó người thầy thuốc nhìn thấy cô gái quá trẻ, anh không thể cầm lòng thương, anh đã quay người cô gái ngược lại, và cô đã sống, còn anh thì phải trả giá, vì cãi lại mệnh trời…

Người đặc biệt của mình, mình chỉ muốn thỉnh thoảng người ấy bất ngờ một chút…

Vậy thôi…

đố biết đây là hoa gì?
Hic
cảm thấy thế nào? Đẹp không?
Đẹp, hoa gì chị??
hoa ưu đàm 🙂
gợi cảm, đúng không 🙂
chị sẽ gõ 1 blog entry về em 🙂
Hic hic
Hay thế…

Hoa Ưu đàm là một loại hoa rất đặc biệt của nhà Phật, nghe nói hoa nghìn năm mới nở một lần. Ai nhìn thấy hoa này sẽ cực kỳ may mắn, là thấy điềm lành hiển lộ.. Hoa nhìn thật là mong manh, tinh khiết và dường như không thuộc thế giới này.

Mình cũng chả hiểu tại sao mình lai gửi cho người ấy cái ảnh ấy ^^ Chắc là duyên ^^

Nicholas Sparks, The Notebook – The reason it hurts so much to separate

“The reason it hurts so much to separate is because our souls are connected. Maybe they always have been and will be. Maybe we’ve lived a thousand lives before this one and in each of them we’ve found each other. And maybe each time, we’ve been forced apart for the same reasons. That means that this good-bye is both a good-bye for the past ten thousand years and a prelude to what will come.

When I look at you, I see your beauty and grace and know they have grown stronger with every life you have lived. And I know I have spent every life before this one searching for you. Not someone like you, but you, for your soul and mine must always come together. And then, for a reason neither of us understands, we’ve been forced to say good-bye.

I would love to tell you that everything will work out for us, and I promise to do all I can to make sure it does. But if we never meet again and this is truly good-bye, I know we will see each other again in another life. We will find each other again, and maybe the stars will have changed, and we will not only love each other in that time, but for all the times we’ve had before.”

― Nicholas Sparks, The Notebook

Yêu người đàn ông của mình – Quote về tình yêu

Lâu lâu mình bận quá, mình không có thời gian gõ blog. Thế là blog của mình bị bụi giăng đầy rồi. Hôm nay mình cảm thấy hơi căng thẳng, hơi lo lắng hơn mọi khi. Báo hôm nay đưa tin là bệnh viện dã chiến điều trị Covid đầu tiên của HN đã được thành lập xong với quy mô 500 giường… Hà Nội mến yêu của mình đang tăng dần số người mắc con covid Delta lên từng ngày, và chắc là cái ngày HN bùng dịch mạnh mẽ không còn lâu lắm. Mình có thói quen theo dõi tin tức qua báo lề phải, vì ngoài các thông tin lo ngại đã được làm giảm bớt, thỉnh thoảng chính phủ hay các cấp lãnh đạo của chúng ta cũng cố tình cho rò rỉ một ít thông tin để cho bàn dân thiên hạ phòng bị trước một cách kín đáo. Mình đánh giá cái thông tin về bệnh viện dã chiến số 1 này chính là thuộc thể loại thông tin như vậy. Chính phủ đánh giá tình huống và thấy đã đến lúc dịch bùng ở HN, và họ đã có một số bước chuẩn bị rồi. Đất nước Việt Nam chiến đấu và chiến tranh nhiều nên tâm lý cảnh giác rất cao.

Mình không định viết về Covid ở entry này. Thật ra hôm nay mình muốn viết về một chủ đề khác, bất cứ cái gì cũng được, trừ covid. Và tình cờ Pinterest hiện ra trên máy mình một đoạn trích, mình thấy hay nên post lại ở đây.

Mình luôn luôn cảm thấy rất thương người phụ nữ. Rất nhiều người phụ nữ mình gặp là người tốt, tần tảo chịu khó, thương con, hy sinh hết mình thành thói quen và có thói quen luôn bảo vệ gia đình của mình. Rất nhiều người không bao giờ nghĩ đến hạnh phúc của riêng họ cả. Với họ tình yêu là điều gần như không còn tồn tại, và họ hầu như không bao giờ nghĩ đến. Mọi người chết chìm trong công việc cơ quan, công việc gia đình và tìm thấy những niềm vui ngắn ngủi ở những khoảng khắc hiếm hoi khi họ có chút thời gian dành cho mình, như là cà phê chém gió với bạn bè, chụp ảnh selfie với những app chỉnh ảnh mạnh mẽ, hay là ăn uống, xem phim truyền hình, bình luận facebook… Nhiều khi mình nghĩ không biết họ có lúc nào cảm thấy cuộc đời quá bận rộn và boring không, hay là mệt quá cùng chả bao giờ nghĩ đến.

Mình luôn nghĩ cuộc đời này là vô cùng quý giá. Mình luôn nghĩ mình chỉ sống có 1 lần nên lúc nào mình cũng thấy tiếc thời gian kinh khủng. Có điều là mình luôn có nhu cầu ngủ nên mình dành nhiều thời gian cho ngủ quá. Mình muốn đọc sách, có biết bao nhiêu điều mình muốn biết, mình muốn xem phim, thưởng thức một bộ phim hay sung sướng biết bao nhiêu, mình muốn nghe nhạc một cách đầy thư giãn, mình muốn nhìn bọn trẻ con nhà mình nô đùa, sao mà đáng yêu kinh khủng, mình cũng muốn thử nấu vài món ăn mới, muốn đi ăn nhà hàng cho biết ẩm thực nhiều hơn, muốn đi long rong phố phường HN mến yêu như hồi còn trẻ, muốn dành thời gian hít thở không khí tinh khiết của rừng, của biển, thậm chí muốn ngồi ghế đá Bờ Hồ thư giãn, ăn kem, muốn đi chơi nhà sách…. Có khi nếu một ngày mà có 48 tiếng mình cũng sẽ cảm thấy không đủ ấy.

Mình cũng nghĩ về tình yêu. Ở tuổi mình phải 99.99% phụ nữ sẽ nói rằng, ôi, ở tuổi này mình/em/chị xác định là chả có tình yêu gì mấy đâu, chỉ là cảm thấy hợp và sống được với nhau thì sống thôi. Nhưng mà tình yêu là cái mang đến bao nhiêu là hormon trẻ trung cho chị em phụ nữ, nghĩ bi quan như vậy không biết là vì người phụ nữ không còn có thể mở lòng mình, hay là tình yêu quả là không còn có thể tồn tại, vì nó cần cho người phụ nữ một người đối tác là đàn ông yêu mình.

Cùng chả biết, tự nhiên mình nghĩ về một người rất nổi tiếng mình tạm thời quên tên rồi. Có lần mình search một quan niệm, là khi hai người yêu nhau thật nhiều, cùng chết với nhau bằng cách nào đó, họ sẽ tìm thấy nhau ở kiếp sau. Một trong những kết quả search trả về là hình cái người nổi tiếng ấy. Ông ấy rất yêu vợ mình nên khi bà mất, ông cũng tự tử theo ngay lập tức, ghi di chúc rõ ràng nhé, để kiếp sau có thể gặp lại bà. Nhạc sỹ Thanh Tùng, nếu ai xem live show cuối cùng mà ông có thể đứng trên sân khấu sẽ thấy, là ông vẫn vô cùng thương nhớ người vợ mất đã lâu của mình. Mình tin là tình yêu vẫn tồn tại trong một số con người, ngay cả khi người ta già đi, chỉ cần người ta còn có tâm hồn và rung cảm. Love hard when there is love to be loved. Tình yêu khi mình già đi vẫn có đấy chứ, chỉ là trầm lặng và thực tế hơn thôi.

Bạn có tin không?

“Anh ấy không hoàn hảo. Bạn cũng vậy, và cả hai người các bạn đều sẽ chẳng bao giờ hoàn hảo cả. Nhưng mà nếu anh ấy có thể làm cho bạn cười, ít nhất 1 lần, có thể làm cho bạn nghĩ lại về điều gì đó, và nếu như anh ấy thừa nhận là con người mà, anh ấy sẽ có mắc lỗi này lỗi nọ, bạn hãy ở bên anh ấy và dành cho anh ấy nhiều nhất những gì bạn có thể cho. Anh ấy sẽ không trích dẫn các đoạn thơ, anh ấy cũng không nghĩ về bạn trong từng khoảng khắc, nhưng mà anh ấy sẽ cho bạn một phần con người anh ấy, phần mà anh ấy biết rằng bạn có thể là một phần của nó. Bạn đừng bao giờ làm tổn thương anh ấy, cũng đừng cố gắng thay đổi anh ấy, và đừng mong chờ nhiều hơn những gì anh ấy có thể mang đến cho bạn. Bạn đừng phân tích. Bạn hãy mỉm cười khi anh ấy làm bạn vui, kêu lên khi anh ấy làm bạn phát điên, và nhớ anh ấy khi anh ấy không ở bên. Bạn hãy yêu anh ấy thật nhiều khi mà còn có tình yêu của anh ấy để mà yêu. Bởi vì những người đàn ông hoàn hảo không tồn tại, nhưng mà luôn luôn có một người đàn ông hoàn hảo cho chính bạn…”
Bob Marley –

Câu chuyện về con nhện và đức phật

Mình nói chuyện với bạn một chút về đạo Phật. Mình kể cho bạn nghe về 1 trong số vài câu chuyện mà mình thích nhất của triết lý nhà Phật. Bạn chưa nghe chuyện đó bao giờ. Vậy mình lưu truyện ngắn đó vào blog của mình, để khi cần mình có thể share cho người khác.

Câu chuyện về con nhện và đức phật

Trước miếu Quan âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong hương khói và những lời cầu đảo, nhện dần có phật tính. Trải qua nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dao đến ngôi miếu nọ, thấy hương khói rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà. Phật dừng lại hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không ?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất ?”Nhện suy ngẫm rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi.” Phật gật đầu đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan âm, phật tính đã mạnh hơn.Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng ?”Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là không có được và đã mất đi ạ !”Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất ?”
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”
Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức được như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé !”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân trạng nguyên Cam Lộc đỗ đầu thủ khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đề phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước của con nhện trên xà miếu Quan âm chăng ?”
Cam Lộc kinh ngạc hỏi: “ChâU Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng ?” Nói đoạn, chàng cùng mẹ đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…truyện đến đây là hết.

Deja Vu – again

Mình đang phải ngồi nghe giảng qua zoom, và đột nhiên deja vu đến với mình. Lâu lâu rồi mình không thấy deja vu. Đó là khoảng khắc khi mình thấy anh A. đang nói, nói cái gì đó về cuộc đời chị Ka. và anh Sa.. Mình cảm thấy vui, cảm thấy như là mình vừa nhận ra một cái điềm vậy. Có lẽ mình đang đi con đường đúng, dù là con đường đó đầy khó khăn và hoàn toàn không giống những việc mình đã từng làm trong đời. Cũng có thể hiểu như thế này, là cái việc mình đang bắt đầu làm sẽ sử dụng những khả năng mình có nhưng không hay sử dụng, như khả năng giao tiếp, khả năng hiểu vấn đề, khả năng nói năng và sẽ lôi mình ra khỏi cái hốc mình thích trốn mình trong đó, bắt mình đứng dậy, thay đổi và sống tích cực, sôi nổi hơn.

Deja vu là cảm giác chỉ đến với mình khi mình sống tích cực một chút, trong sáng và tử tế. Thi thoảng deja vu đến với mình, để bảo cho mình biết, là mình đang làm đúng, sống đúng, sống tốt, và mình không làm gì trái với lương tâm. Thật ra khi thấy Deja vu mình cảm thấy vui phết đấy. Bời vì hầu hết những người có deja vu mà mình biết thì cảm giác đó gần như không còn nữa khi người ta lớn lên và trưởng thành hơn. Thỉnh thoảng mình nghĩ hay là mình là phiên bản nữ của Peter Pan nhỉ, vì đến giờ mình vẫn không hề cảm thấy mình già đi, về tâm hồn ấy.

Mình muốn kiếm tiền trước mắt là để cho cuộc sống mình đang sống dễ chịu hơn, cho bọn trẻ của mình và cho mình, do vậy mình chấp nhận thay đổi mình. Tuy nhiên mình nghĩ, mỗi người có nhiều gương mặt, nhiều khía cạnh, có lẽ mình chả cần thay đổi mình, chỉ là mình cần kích hoạt và sử dụng một khía cạnh khác của mình mà thôi, mình lại cất cái phần nhút nhát mà mình ưa thích của mình vào một góc ^^

Cái công việc này đến với mình vào thời điểm mình đang suy nghĩ rất nhiều về việc làm sao cho sống tiếp. Điềm báo luôn đến với mình một cách bất ngờ, như một lời chỉ dẫn từ các bậc thấy linh thiêng nào đó luôn dõi theo và phù hộ cho mình, vào những lúc mình cảm thấy đuối nhất (phải đuối mới có giúp đỡ ấy, sau khi mình đã phải thực sự cố gắng).

Dù sao thì mình luôn có một niềm tin rất lớn, là mình là một người được trời phù hộ trong cuộc đời này!

Mình muốn làm gì ở kiếp sau?

“Kiếp sau, tôi ước tôi trở thành đàn ông…”

Chị giúp việc của mình nói câu đó với mình không biết bao nhiêu lần câu đó. Cứ mỗi khi nói chuyện linh tinh với mình về một chủ đề nào đó có liên quan đến hạnh phúc là chị ấy lại nói thế, cứ như là với chị ấy, hạnh phúc chỉ dành cho những em bé trai, những cậu trai, những người đàn ông.

Chị giúp việc của mình có duy nhất một người con gái. Có lần tự nhiên chị ấy nhìn mình rất nản, và nói như kiểu bí mật tiết lộ với mình, là “cô biết không, cô mà có khấn thế nào thì sau này ông bà cũng không về đâu” (trộm vía). Mình kêu lên “chị hâm hả, sao không về?”.

Với mình thì mình nghĩ sau này trăm tuổi, chắc chắn bố mẹ mình thỉnh thoảng sẽ về thăm mình, chắc chắn thế, xem mình sống thế nào chứ 🙂 Làm gì có chuyện con trai khấn là về, con gái khấn thì không thưa. Một giọt máu đào hơn ao nước lã mà. Mà mình còn tin là ngay cả khi không có cùng máu huyết mà mình thành tâm khấn, người âm sẽ về.

Mà mình còn có một quan điểm khác nữa. Mình nghĩ người đã ra đi là đi chuyển kiếp khác, chỉ nặng nợ với đời này cực nặng thì mới còn vấn vương thôi. Mình cũng nên để họ ra đi cho thanh thản, không nên vướng bận nhiều vì dù sao còn có thể làm gì được nữa đâu. Ai cũng có quyền thanh thản. Vì thế mình không thích cầu xin các tổ tiên nhà mình phù hộ cho mình thật nhiều, vì mình luôn sợ mình làm phiền các cụ. Biết đâu các cụ đang ở một kiếp nào đó khác và chưa chắc đã có cuộc sống sung sướng, nhàn hạ thì sao. Vậy nên, vạn sự sướng khổ là do mình thôi, và mình sẽ không bao giờ đổ lỗi cho ai cả.

Kiếp sau của mình, mình làm con trai hay con gái cũng được. Không quan trọng, miễn là mình sống hết mình thôi.