Đi tìm mẹ Đ


Hôm nay, sau bao nhiêu lần lỡ hẹn đi thăm mẹ Đ, mình cuối cùng cũng nhờ được thằng em, cậu Trung, đưa đi tìm nhà mẹ Đ. Mọi khi mình hay đi với Hà, mình chỉ việc leo lên xe rồi đến nên mình hoàn toàn không biết đường. Mà địa chỉ nhà mẹ ở trong thôn nên mình không chắc chắn địa chỉ được để tự đi taxi. Thế nên nếu Hà bận gì đó không đi là mình cũng chịu. Thời gian trôi đi, mình mỗi ngày một cảm thấy muốn quay lại nhà mẹ hơn, như là một lời hứa không được mình thực hiện với mình, và cũng như một lời nhắc nhở âm thầm bảo mình quay lại nơi ấy ấy.
Mình là người gần như không bao giờ đi xem xét gì, mình cũng chả bao giờ gọi ai ngoài mẹ mình là mẹ. Mình đi đến nhà mẹ Được vì mình thích đi theo Hà cho vui thôi, và mình gọi “mẹ Được” cũng chỉ vì ai cũng gọi mẹ thế, như là một cụm từ nickname ấy. Thế nhưng mà chỉ sau 2 lần đến đây, nhà mẹ đã trở nên thân thuộc với mình lắm, rất là an tâm và nhẹ nhõm.

Mình đến đây lần đầu tiên là đi cùng Hà, vì tò mò là chính thôi. Cũng vì mình muốn hỏi về tình hình của bố mình, trộm vía, vì đợt đó bố mình ốm lắm. Mẹ chỉ bảo “không sao đâu, năm nay sẽ không sao”. Thế là mình cực kỳ yên tâm.

Lần thứ hai mình đến, vì mình muốn làm lễ giải hạn và gửi gắm cầu phước cho 2 bạn VIP của mình. Mình cũng cảm thấy cực kỳ yên tâm, cảm giác các chàng có một nơi nào đó để ý, quan tâm, phù hộ làm mình cảm thấy được an ủi kinh khủng.

Lần này mình chủ yếu là đi tìm mẹ, đi tìm nhà mẹ, tự mình đi tìm để biết đường, để không còn phụ thuộc vào Hà nữa. Và thế là sau một lúc lạc lung tung thì mình đã đến nơi. Từ giờ mình muốn đi lúc nào cũng được, không có gì ngăn được chân mình nữa cả.
Lần này mình chỉ hỏi mẹ, là bố mẹ con có được ok không. Mẹ cười chả nói gì về chủ đề ấy, rồi mẹ hỏi thăm các con của mình, hỏi kỹ từng đứa một. Rồi mẹ bảo mình cao số, đúng ra phải làm thầy mở phủ, như mẹ ấy, nhưng mà do mình không làm nên mình số phải long đong vất vả vậy thôi. Mẹ bảo mình chỉ cần “bản lĩnh” để vượt qua tất cả, và bảo là “mà bản lĩnh thì đã đủ rồi”. Mình cũng hơi ngạc nhiên, nhưng mình biết mẹ nói đúng, có điều mình không để ý thôi. Quả là bản lĩnh của mình đã tăng lên rất nhiều so với lần trước mình gặp mẹ. Mẹ còn bảo là thằng lớn nhà mình sẽ có trách nhiệm với các em, tầm 6 năm nữa.

Mình hỏi khẽ “liệu sau này có ai thương con không mẹ?”. Mẹ mỉm cười, khẽ ơi là khẽ, và nói cũng khẽ nốt, rất chậm, nghe như có như không. Mẹ bảo gì mình không nghe rõ nhưng không hề nói có hay không, rồi bảo “mình có lấy gì của ai đâu”, rồi nói thêm “chỉ cần có người ở bên mình, nghe mình nói, và mình cảm thấy bình yên”.
Rồi, mình phục mẹ quá. Tại sao mẹ có thể diễn đạt câu trả lời mà mình tìm kiếm bao nhiêu lâu nay một cách nhẹ nhàng mà đầy sức nặng thế nhỉ. Đó thực sự là điều mình biết, là điều mình linh cảm được nhưng mà mình không dám tin vào chính bản thân mình. Mình thốt lên “ôi mẹ khủng thật đấy, làm sao mẹ có thể biết được”. Mẹ cười, mình không biết mẹ nhìn thấy những gì, rõ là mẹ không phải người trần rồi. Mẹ cũng không hề hỏi người ấy là ai, hay sinh năm nào, không xem tay mình, không gì cả, chỉ nói bâng quơ vậy thôi.

Trước khi ra về mình mừng tuổi mẹ, vì mình Tết không qua được. Mẹ tặng thêm cho mình một cái phù may mắn bé tí để mình cho vào điện thoại, luôn mang theo mình. Mẹ đưa cho mình thêm ít nước, ít hoa quả, ít thức ăn, bảo mang về cho bọn nhỏ, cho bố mẹ mình, rồi mẹ đưa thêm món đặc sản của riêng nhà mẹ, là món Kimbab tẩm bột rán, bảo thêm “cho cái thằng người yêu của con”. Ôi, thế là mình biết, trước đó mình không hề nghe nhầm lời mẹ câu nào. “Người yêu của con…”, là người vô hình trước mắt tất cả mọi người xung quanh con, nhưng mà chắc chắn lại hữu hình trước mắt thần linh. Chắc là các ngài ấy không cản con mẹ nhỉ, vì con có làm gì quá đáng đâu. Thậm chí lời gọi “người yêu” con còn không bao giờ dám nói. Quả vậy, con đã nhiều lần lắm xin các ngài, là các ngài bảo con là con nên làm gì, nếu anh ấy không thuộc về con, xin các ngài giúp con rời xa… và dù con đã rất nhiều lần cố gắng bỏ đi, mọi sự việc xảy ra quanh con lại luôn luôn dẫn con trở về bên anh ấy. Rất kỳ lạ, như đó cũng là ý muốn, là sự sắp đặt của thần linh thương con và thương anh ấy.
Người đó chắc là cũng yêu con lắm, và người đó chọn ở bên con. Người đó cũng là một người đầy tâm linh. Cả hai bọn con, không ai cần nói gì nhiều, đều hiểu nhau và cần nhau nhiều lắm. Anh ấy thương con, chắc chắn là hơn nhiều con tự thương con. Con cũng thương anh ấy, chắc là hơn nhiều việc anh ấy biết thương mình.
Mẹ nói với mọi người “mẹ tu không phải để thành tiên nữa, mẹ sẽ thành phật”. Nghe có vẻ hơi to to nhỉ, nhưng mà mẹ thực sự có phật tính, mẹ có lòng từ bi và cực kỳ bao dung.

Đi về, mình còn quay lại, bảo mẹ “mẹ không biết là mẹ đã cho con nhiều thế nào đâu”. Mẹ cười, hàm răng 74 tuổi đều tăm tắp, “thì là quay về với mẹ mà”, rồi ngưng một chút, nhìn theo mình đi, mẹ nói to hơn một chút “mẹ sẽ dõi theo con”.
Vậy là mình luôn có một nơi để về, một nơi luôn để ý đến mình. Mình cũng có một người đàn ông được trời đồng ý và mình cảm thấy bình yên khi có anh.

Cảm ơn mẹ! Con cảm ơn trời đất thương con! Con may mắn quá đi.


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *